Thứ Sáu , 17:51, Ngày 18/08/2017

Gia đình và pháp luật

Cái tuổi 23, giai đoạn lưng chừng nhất của đời người...

Tuổi 23, ta biết ta không còn bé nhỏ nữa, ta đã biết cuộc sống này đầy sóng gió, con người thì đầy tính toán mưu mô, ta chập chững bước ra khỏi ghế nhà trường để bon chen vào kiếm sống.

Ta thấy mệt mỏi khi phải cạnh tranh lẫn nhau, người giỏi thì bị ganh ghét, ngu ngơ lại bị ức hiếp xem thường. Ta lại khao khát phải chi thời gian quay ngược lại, để ta được sống lại thời sinh viên hồn nhiên ngây dại, không biết hơn thua với đời, nhưng nghĩ lại ta lại cảm thấy ngán ngẫm vì mình vẫn chưa có được gì trong tay. Trong đầu là những nghĩ suy mơ hồ như chưa tìm được hướng đi của bản thân.

Có những ngày ta mất hoàn toàn phương hướng, không biết mình nên bắt đầu từ đâu và phải làm những gì? Bản thân thì mơ hồ trước những mớ hỗn độn trong đầu, ta khắc khoải với những suy nghĩ, trăn trở về một tương lai, ta bỗng muốn buông xuôi tất cả mà không cần suy tư lo lắng nữa. Tuổi 23 này, người ta ví như độ tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng sao ta lại nghĩ nó là giai đoạn mơ hồ nhất trong cuộc đời ta, cái tuối chênh vênh vừa muốn trẻ thơ lại vừa muốn phải trưởng thành!

Tuổi 23, ta biết ta không còn bé nhỏ nữa, ta đã biết cuộc sống này đầy sóng gió, con người thì đầy tính toán mưu mô, ta chập chững bước ra khỏi ghế nhà trường để bon chen vào kiếm sống. Ta thấy mệt mỏi khi phải cạnh tranh lẫn nhau, người giỏi thì bị ganh ghét, ngu ngơ lại bị ức hiếp xem thường. Ta lại khao khát phải chi thời gian quay ngược lại, để ta được sống lại thời sinh viên hồn nhiên ngây dại, không biết hơn thua với đời, nhưng nghĩ lại ta lại cảm thấy ngán ngẫm vì mình vẫn chưa có được gì trong tay. Trong đầu là những nghĩ suy mơ hồ như chưa tìm được hướng đi của bản thân.

Tuổi 23, ta biết thế nào là áp lực của việc trưởng thành. Ta biết ta không còn bé nhỏ để mãi nhận lấy sự nuôi dưỡng và sự che chở của gia đình, ta ý thức được việc phải tự lập để tự nuôi lấy bản thân, ta cảm thấy mệt mỏi vì phải bôn ba tìm được việc làm ổn định. Ta biết ngại ngùng khi gặp ai cũng nghe họ thăm hỏi: Ra trường đã có việc làm chưa? Làm gì? Và lương ra sao? Ta biết phải tự chịu mọi trách nhiệm trươc sự lựa chọn của mình, ta biết được giá trị của đồng tiền, và không làm ra tiền khi đã ra trường là một thất bại. Nhiều lúc mệt mỏi muốn buông xuôi thì nghĩ lại bản thân không còn nhỏ để làm được điều đó.

Tuổi 23, ta hiểu được thất tình không bằng thất nghiệp, ta ý thức được ta phải tự lo được cho ta thay vì nghĩ đến việc để người yêu lo cho mình, ta hiểu được để người khác lo cho mình là một điều quá đáng. Khi bản thân còn phụ thuộc thì tình yêu mãi là sự trao đổi không cân bằng, không ai cho không ai điều gì, ta ý thức rõ muốn bản thân có giá trị riêng thì phải độc lập về mọi thứ, thay vì trông chờ vào người khác thì tự mình tìm đường để lo cho mình vẫn tốt hơn. Ở độ tuổi này, ta không nhìn tình yêu bằng một màu hồng đầy lãng mạn, ta biết rạch ròi giữa tình yêu và thực tế, ta không mù quáng để yêu mà không có tương lai, ta không bất chấp mọi thứ chỉ để được yêu, thay vì yêu bằng trái tim ta lại thiên về lí trí, ta không còn quá chú trọng vào tình yêu, mà ta muốn tình yêu sẽ là điều cuối cùng ta tìm đến sau khi đã có một sự nghiệp ổn định.

Tuổi 23, yêu, nhưng kết hôn thì lại quá xa vời, đi đến đâu lời bài hát của Bích Phương vẫn vang ở đâu đây: Một câu mà ai cũng hỏi hoài ta? Chịu lấy chồng chưa...? Sự nghiệp chưa có lấy chồng thì lấy gì mà sống? đã đủ sẵn sang để làm vợ làm mẹ đâu, khi nhỏ thì không nhỏ nhưng trưởng thành thì không hẵn, vậy mà hàng xóm thì xì xào, mẹ cha thì rêu rao mình thì lao đao vì không muốn nhắc đến tại sao không chịu lấy chồng? Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới như thế này, chồng con là cái gì đó quá xa vời. Chẳng biết phải làm sao khi bản thân còn hoang mang và chưa thể chấp nhận được sự thật.

Tuổi 23 này, bỗng thấy mình chênh vênh cực độ, khi cái gì cũng chưa đến đâu, tính cách thì hòa lẫn giữa trẻ con và người lớn, mỗi đêm là những chuỗi suy nghĩ về tương lai, những nỗi buồn của một người đang trưởng thành, bản thân cứ mơ hồ rồi đây mình phải làm gì? Chao ôi! Cái tuổi 23, giai đoạn lưng chừng nhất của một con người.

Theo Guu.vn

Tags : con gái đời người nhà trường

Tin Tâm sự tiếp theo

Tin Tâm sự mới nhất