Thứ Năm , 02:40, Ngày 17/08/2017

Gia đình và pháp luật

Chết lặng khi nhận được thiệp cưới từ bạn trai và chị họ

Là thiệp cưới của anh. Tên chú rể là anh. Còn cô dâu chẳng phải em, mà là chị. Mắt em chẳng rời được tấm thiệp. Nước mắt cứ thế rơi…

Câu chuyện tình yêu có mở đầu đẹp như phim nhưng lại kết thúc bằng “kịch bản” thấm đẫm nước mắt của một bạn gái ngay khi được chia sẻ trên 1 fanpage có tiếng đã khiến dân mạng sục sôi bàn tán.

Chia sẻ nhận được sự quan tâm lớn từ cộng đồng mạng.

Nguyên văn câu chuyện cô bạn viết:

"Em đã đáp chuyến bay sớm nhất từ Ấn Độ về để kịp ngày mai dự đám cưới của anh. Nhưng cô dâu lại chẳng phải là em, mà lại là chị họ của em.

Anh, em, chị họ của em, đã từng là những người chơi rất thân với nhau. Cho đến bây giờ, tình cảm vẫn như thế. Anh với chị là bạn rất thân từ hồi cấp 3. Anh học Đại học Xây dựng, ra trường cách đây 4 năm. Nhưng lên đại học vẫn giữ được tình bạn ấy. Em mới ra trường được hơn 1 năm.

Chị là chị họ duy nhất em quý, chơi với nhau từ thời còn bé cho đến tận bây giờ. Chị là bờ vai thứ hai, cũng là cánh tay thứ hai che chở cho em.

Năm nhất đại học, em chia tay mối tình đầu. Bố mẹ cũng mỗi người một đường, tất cả như sụp đổ. Chị là người bên cạnh và nâng đỡ em đứng dậy. Chị đã lặng lẽ bên em những năm tháng như thế. Tình chị em đẹp lắm.

Năm nhất với những tổn thương tưởng chừng như không thể nào lành. Cho tới năm 3, chị bảo rằng, chả lẽ mày cứ sống mãi trong quá khứ như vậy, rồi chị giới thiệu em với anh. Anh biết những nỗi đau của em, sau này, khi yêu nhau rồi mới biết, anh đã theo dõi em từ rất lâu, từng dòng trạng thái em đăng, từng câu chuyện em trải qua.

Rồi em quyết định yêu thêm một lần, 1 người nữa. Tình yêu cứ thế mà lớn dần. Ngày đứng chụp chung với cả anh và chị trong buổi bảo vệ khóa luận, em mới thấy mình hạnh phúc đến nhường nào.

Từ ngày có anh, chị bảo giao em cho anh. Nhưng chị vẫn luôn là người ở giữa, để hàn gắn mỗi khi hai đứa cãi nhau. Chị hệt như là keo dán vậy…

Tốt nghiệp. Em chọn con đường đi du học, chỉ có anh là ủng hộ. Anh bảo để em đi, cho cứng cáp, để em theo đuổi ước mơ của mình, khi nào mỏi chân rồi thì về với anh.

Ngày tiễn em ra sân bay, cả anh và chị đều buồn lắm. Em biết anh không hề muốn xa em. Vì anh mong lắm ngày em ra trường để đưa em về thưa chuyện. Nhưng tính ương bướng của em, chắc cũng chẳng ai cản được. Anh bảo là em đi sang đấy rồi đừng có tơ tưởng mấy anh da trắng mũi cao, mà ở đây này, có anh da ngăm đen, mũi tẹt vẫn đứng chờ.

Chị đã ở bên một người bạn và một người em họ chị coi như em gái như thế. Chị bảo chị chẳng muốn yêu ai vì sợ lỡ yêu sai người. Một mối tình sai lầm là quá đủ đối với chị. Chị bảo sau này chỉ như Hari Won với Trấn Thành thôi. Yêu đầu năm , cuối năm cưới luôn, tìm hiểu lâu tốn thời gian!

Thế rồi, chẳng biết là nên vui hay nên buồn, chị gọi điện và nói rằng cố gắng xin về phép mấy ngày nhé, chị lấy chồng. Em đã vỡ òa lên trong sự sung sướng anh ạ. Em reo hò, em hát tung trời, em chẳng tin là chị nói thật.

Rồi em đòi chị cho xem ảnh cưới. Chị bảo bí mật. Em đòi nằng nặc. Chị gửi cho em một tấm hình mà ở đó, cô dâu cười rạng rỡ, còn chú rể thì bị che đi phân nửa. Em chẳng nhận ra được là ai. Nhưng thoáng qua, em cũng cảm thấy có gì đó thân quen, mà nhất thời, niềm sung sướng đã át đi tất cả.

Em đã không thể nghĩ ra đó là anh!

Anh gọi. Em khoe liền với anh. Mặc dù biết anh sẽ biết tin đó trước em. Anh chỉ ậm ờ, như chẳng muốn nhắc đến chuyện đó. Chị báo gấp quá. Em gấp rút chuẩn bị. Nào là quà cưới cho chị, quà cho anh, cho 2 bên gia đình. Chiếc vali đầy ắp…

6 giờ tối, cả anh và chị đến đón em ở sân bay. Anh chẳng biết là em vui mừng đến thế nào đâu. Em ôm chặt lấy anh, chặt lắm. Suốt dọc đường về, rồi suốt cả bữa ăn, vẫn chỉ mình em độc thoại.

Sau tất cả, cô dâu chẳng phải là em.

Anh dừng xe trước một quán cà phê bảo vào đây cho mát rồi về, nhà nóng lắm. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Anh đưa ra 1 tấm thiệp cưới. Em ngơ ngác, nhận lấy. Em đã chết lặng. Là thiệp cưới của anh. Tên chú rể là anh. Còn cô dâu chẳng phải em, mà là chị. Mắt em chẳng rời được tấm thiệp. Nước mắt cứ thế rơi…

Cả anh và chị đều nói câu xin lỗi. Cứ giết người rồi xin lỗi thì cảnh sát và luật sư sinh ra để làm gì. Em đã im lặng trên suốt quãng đường còn lại về nhà. Cả 3 đều im lặng. Không gian ngột ngạt đến đáng sợ...

Anh và chị đều nhắn tin giải thích lí do nhưng mình chẳng quan tâm. Vì đối với mình lúc này, tất cả lí do chỉ là giả dối. Mình nói anh đừng cảm thấy quá tội lỗi, rồi tất cả sẽ qua, hãy sống thật tốt và làm tròn trách nhiệm. Thời gian sẽ làm mờ đi tất cả.

Chị cũng vậy. Hãy là cô dâu thật xinh trong ngày cưới. Vì đời người, chỉ có 1 lần lên xe hoa. Nhưng trong lòng mình lại chẳng như những gì thể hiện.

Trái tim như hàng nghìn vết dao đang cứa vậy, tê tái. Trời mùa hè nóng nực, mà sao mình thấy lạnh buốt…Thực lòng, chẳng muốn chúc anh hạnh phúc".

Câu chuyện như một cuốn phim buồn về tình yêu, đề tài muôn thuở nhưng chưa bao giờ cũ và vẫn luôn là tâm điểm của sự quan tâm. Thế nên ngay khi đăng tải đã nhận được nhiều comment từ cư dân mạng.

Hầu hết mọi người đều gửi lời cảm thông sâu sắc với những đau đớn cô gái trẻ phải chịu.

Một bạn có nick L.N.A đã dành rất nhiều tâm tư viết một đoạn dài gửi đến cô gái đang chịu cú shock trong câu chuyện: “Con giáp thứ 13, một kẻ thứ ba, hoa mới, bình cũ, luôn là những câu chuyện đau lòng, một ngày bị cả hai người mà em tin tưởng, thương yêu phản bội, anh thật sự không biết em vượt qua cảm giác đó kiểu gì.

Người yêu em, thôi anh ko nhắc nữa, cùng trường với anh nên anh ko muốn nói gì, xem như giữ gìn danh dự cho ngôi trường. Còn chị họ em, chị ta yêu quý em, giới thiệu người bạn thân nhất, là anh ta cho em sao còn đang tâm cướp đi? Có hàng tá con trai trên đời này, nếu có tình cảm trước thì không nên giới thiệu cho em, nếu sau khi giới thiệu mà có tình cảm thì càng phải chôn chặt, đó là đạo đức, là nguyên tắc làm người mà phải không? Cái gì là của mình và cái gì không. Sống phải biết trước biết sau.

Nhưng thôi, có nói như thế nào thì hai kẻ đó chẳng đáng được tha thứ, tuổi xuân của em coi như bố thí làm món quà cưới đi. Gói gém lại tất cả, hãy trở về bên Ấn, tiếp tục học, em phải càng giỏi, càng xinh đẹp, không phải để cho thằng kia thấy tiếc nuối mà để cho nó thấy, thiếu nó, chả là cái méo gì vs em cả, một mớ rẻ rách, đã vứt đi, dù có giặt sạch sẽ thế nào vẫn là rẻ rách phải không em?

Mong em sớm vượt qua chuyện này. Thân!”

Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười, đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông cũng không mệt. Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã muốn chùn chân".

Một bạn nam khác có tên H.Đ nhắn nhủ: “Gửi tới em, anh cảm nhận được rằng dường như em đã qua tập trung vào học tập mà không chú ý đến những thái độ bất thường của người yêu và chị em. Cuộc sống này chúng ta mãi ko thể hồn nhiên được. Chúc em sẽ mạnh mẽ vượt qua nỗi đau này nhé! Sau cơm mưa thì sẽ thấy được cầu vồng.”

“Khoảnh khắc yêu thương là thật lòng, có thể là rất thành tâm. Nhưng thành tâm đó chỉ mãi mãi thuộc về khoảnh khắc đó. Nên đừng đi vọng sự thành tâm đó là tuyệt đối và vĩnh cửu. Suy cho cùng, yêu thương cũng chỉ là nhất thời, cho đến khi thành tâm mà nói " Không còn đủ may mắn để ở bên cạnh nhau nữa rồi.”, H.B.N cảm thán.

Tuy nhiên cũng có bạn lại đồng cảm với bạn trai khi cho rằng quyết định du học đã khiến tình yêu của hai người dần trở nên nguội lạnh: “Có lúc nào em tự hỏi khi em quyết định rời xa cậu ấy đi du học là em đã bỏ đi tình yêu của mình? Em đã quá hồn nhiên không để tới cảm nhận của nguời yêu mình. Hãy trưởng thành hơn sau này em nhé!”

Thậm chí, có bạn còn bày cách để “ăn miếng trả miếng”, trả thù 2 người bạn gái tin tưởng nhất đã nhẫn tâm lừa gạt mình như thế này: “Cứ đi đám cưới đi. Đi và mặc bộ đồ đen cầm theo bó hoa tang lễ và 1 sấp vàng bạc phúng viếng, nói lời chia buồn 2 người đó, rồi về. Nói lời chúc phúc mà không thật lòng, thà nói lời ác ý cho vui ngày đó rồi mai tính sau.”

P.V

Nguồn : Phapluatnet.vn

Tags : đám cưới người yêu thiệp cưới

Tin Mạng ảo đời thực tiếp theo

Tin Mạng ảo đời thực mới nhất