Chùm thơ nhớ vợ phương xa hay, lãng mạn, dạt dào cảm xúc

Chùm thơ nhớ vợ phương xa hay, lãng mạn, dạt dào cảm xúc

Thơ nhớ vợ phương xa, những bài thơ lãng mạn, dạt dào cảm xúc diễn tả nỗi nhớ thương người vợ yêu dấu nơi phương xa. Yêu nhau, lấy nhau ai chẳng muốn kề cạnh bên nhau để san sẻ yêu thương, sớt chia muộn phiền. Nhưng vì một lí do nào đó: có thể do tính chất công việc, hay do hoàn cảnh xô đẩy khiến vợ chồng phải xa nhau. Trong nỗi nhớ khôn cùng, những người chồng đã gửi gắm nỗi lòng vào những vần thơ nhớ vợ hay nhất.

Chùm thơ nhớ vợ phương xa hay nhất

Sau đây PUD xin chia sẻ cùng các bạn chùm thơ nhớ vợ phương xa lãng mạn, dạt dào cảm xúc. Hãy chia sẻ bạn nhé ! Biết đâu bạn lại tìm thấy nỗi lòng của mình ẩn đằng sau mỗi câu thơ.

NHỚ VỢ

Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh

Kiếm vần viết mãi chẳng ra thơ
Trằn trọc năm canh đến dại khờ
Mở mắt tê vai dầm khóe cạn
Xoay mình não tủi mốc cành khô
Cháu về vui tết không bà đỡ
Em đến mừng xuân chẳng chị chờ
Hương nhang khẩn cốc vờn theo gió
Vương vấn lòng già xót cọc trơ

GỬI NHỚ

Thơ Cúc Họa Mi

Gửi về em chiều tím của riêng anh
Khi Thu say chín trên cành hoa sữa
Nỗi nhớ thương gửi heo may một nửa
Nửa dỗ dành an ủi kẻ đường xa.

Gửi về em hơi ấm của hôm qua
Vòng tay siết tấm lưng thon hờn nhớ
Điều chưa nói còn ngại ngùng dang dở
Loạn tim mình gõ nhịp đập vì ai.

Gói ngày dài, tháng đợi đón giêng hai
Xuân trổ bông hóa cánh đồng hoa thắm
Ta dìu nhau dệt cung đường ươm mộng
Gởi tim mình cho tim ấy thành đôi.

MÀU CỦA NỖI NHỚ!

Thơ Lê Mỹ Hường

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu của biển
Thương nhớ dạt dạo như sóng vỗ thân tàu
Trong giấc mơ anh, em là hình ảnh của những sắc màu
Nhung nhớ, thương yêu và hạnh phúc!

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu của đất
Dẫu khô cằn nhưng mạnh mẽ với thời gian
Nỗi nhớ em vượt trên đỉnh non ngàn
Theo vạn dặm hành quân chân anh bước

Anh vẽ nỗi nhớ em bằng gam màu non nước
Phủ mây trời toả lắng đọng yêu thương
Anh nhớ em trên mọi dặm đường
Hình bóng em khắc vào tim anh đó

Nỗi nhớ em anh vẽ bằng gam màu của gió
Gửi theo ánh mặt trời thức em dậy mỗi sớm mai
Dù hai ta xa cách vẫn còn dài
Tình yêu em vẫn vẹn nguyên theo từng hơi thở

Anh vẽ em bằng màu của nỗi nhớ
Nguyện trao mình là hoạ sĩ của riêng em
Bức tranh cuộc đời anh có em tô đẹp thêm
Bằng gam màu của tình yêu và nỗi nhớ…
Anh nhớ em thật nhiều!

VÀO TRONG MIỀN NHỚ

Thơ:Nghi Lâm

Anh lạc trôi từ trong miền nhớ
Để tìm về ký ức xa xôi
Thời yêu đương nồng cháy tuyệt vời
Xuyến xao cả khi vào giấc ngủ

Ta có nhau những điều xưa cũ
Ở An Giang chan chứa bao tình
Ngôi trường quen dưới nắng lung linh
Bóng phượng vĩ đổ dài năm tháng

Luôn hẹn ước một ngày tươi sáng
Dắt dìu nhau vào ngưỡng tương lai
Em bên anh hạnh phúc lâu dài
Có mái ấm và hơn thế nữa

Xuân vừa qua thì hè tới cửa
Dáng phượng hồng e ấp trên sân
Em ngỡ ngàng âu yếm bên anh
Ngắm hoa nở cùng nhau thổn thức

Chiều cuối thu trời mưa không dứt
Diết da lòng suy nghĩ mông lung
Anh chợt buồn xao xuyến nhớ nhung
Dấu yêu ở nơi nào có biết

Nay ta đã xa vời cách biệt
Chẳng được tin cũng chẳng từ ly
Sao em đành vội vã ra đi
ĐỂ ANH MÃI TÌM TRONG MIỀN NHỚ!

NHỚ AI

Thơ Phan Huy Hùng 

Bỗng dưng sao lại nhớ ai
Nhớ ai – ai nhớ kéo dài dài đêm
Sương buông giọt lệ bên thềm
Nhớ ai thềm cũng nhũn mềm như sương
Ngày thì muôn sợi vấn vương
Nắng đan sợi nhớ sợi thương mỗi chiều
Nắng chiều hỏi được bao nhiêu
Bao nhiêu cũng chẳng thấy nhiều ai ơi ?
Những ai đi trọn một đời
Nhớ thương , thương nhớ lấy trời mà đong
Đêm nằm với chiếc giường không
Ai thương … ôm gối vào lòng mà thương ?

NHỚ EM

Thơ Hồ Viết Bình

Xa nhau rồi nhớ lắm phải không em
Tình em gửi anh đem ra hải đảo
Nụ hôn nồng anh cất vào túi áo
Để đêm về cởi áo ấp vào môi.

Mùi hương quen làm bồi hồi xao xuyến
Nhớ buổi ra đi cầm tay lưu luyến
Còi tàu vang, sóng biển vọng lên rồi
Dành cho nhau một nụ hôn vồi vội

Đủ ấm lòng anh bộ đội hải quân
Hẹn gặp lại em vào giữa mùa xuân
Nụ hôn đó sẽ ngàn lần nồng cháy
Môi kề môi hai ta cùng tan chảy.

Thoả những ngày nhung nhớ bởi cách xa
Anh và em lại chung một mái nhà
Tiếng con thơ sao mà thương thương thế
Nhớ, nhớ nhiều người vợ trẻ của anh.

Đêm Thương Nhớ

(Khắc Tâm)

Đêm khuya ngắm ánh trăng vàng
Miên man gợi nhớ muôn ngàn mến thương
Ngày xưa ta học cùng trường
Mến nhau anh khắc chữ thương trong lòng.

Tháng ngày anh đợi, anh mong
Nhưng nào trông thấy bóng hồng năm xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Giờ đây anh nhớ chợt mưa trong lòng.

Hỡi người năm cũ nhớ không
Chiều nao anh đứng bờ sông đợi chờ?
Qua bao ngày tháng mộng mơ
Giờ đây anh lại thẫn thờ nhớ ai.

Nỗi Nhớ Không Tên

(Thắng Dê)

Anh trở về

Sao không thấy em đâu?

Sài Gòn hạ

Giấu em lâu kĩ quá

Ta đi hỏi

Từng hàng cây khóm lá

Lá lắc đầu

Khẽ theo gió đong đưa…

Anh trở về

Mong đợi một cơn mưa

Xua cái nắng

Em tôi về trên lối

Mưa Sài Gòn

Cứ tan nhanh thật vội

Như sợ bu
ồn

Làm ướt dấu chân em

Anh trở về

Đêm chập choạng hơi men

Tiếng leng keng

Nhắc đôi mình chung bước

Ánh mắt huyền đen

Dáng buông lơi tha thướt

Em đi rồi

Bỏ phố lại sau lưng

Anh trở về

Bất chợt hoá người dưng

Phố vẫn đông,

Không em,

Thành xa lạ

Vắng em

Ôi Sài Gòn thưa thớt quá!

Tâm sự lòng…

Sẽ xuôi ngược về đâu?

Anh trở về

Vẫn ánh nắng ngập đầu

Vạn chiếc khẩu trang chỉ để chừa đôi mắt

Lạc mất nhau giữa bao người bịt mặt

Anh trở về với nỗi nhớ không tên…

Tập thơ nhớ vợ phương xa lãng mạn, dạt dào cảm xúc

Nỗi nhớ là một trạng trạng cảm xúc rất riêng của con người. Có những nỗi nhớ ta có thể gọi thành tên nhưng có những nỗi nhớ không tên,nhớ tản mạn,nhớ vu vơ …Đôi khi những nỗi nhớ không tên đó lại mang đến cho bạn cảm xúc đáng nhớ,luyến lưu. Cùng chia sẻ những bài thơ nhớ vợ phương xa lãng mạn, dạt dào cảm xúc sau đây để cảm nhận bạn nhé !

Khắc Khoải…

(Thương Giang )

Mới chớm thu ngỡ mùa đông gõ cửa,
Lạnh lòng ai một nỗi nhớ không tên.
Chiều muộn dần không gian phủ màu đen,
Ai vẫn đợi bàn chân quen trở lại?

chớm thu ngỡ mùa đông gõ cửa,
Lạnh lòng ai một nỗi nhớ không tên.
Chiều muộn dần không gian phủ màu đen,
Ai vẫn đợi bàn chân quen trở lại?

Lối xưa cũ giờ gió lùa trống trải,
Khiến tâm tư thêm khắc khoải cồn cào…
Đêm hiện hữu lung linh triệu ánh sao,
Vẫn thầm mong dù hanh hao trăng khuyết.

Cả một đời bàn chân đi mải miết,
Bao giờ về cùng người dệt mộng đây?

Lạc Bước

(Ngô Quốc Việt)

Lạc bước tương tư thả vào chiêù
Mây vàng theo gió lững lờ trôi
Con đường vắng lặng chiều hắt nắng
Thoáng thấy dáng ai cuối con đường

Em có từng lạc bước như anh
Trái tim xao xuyến đập liên hồi
Đôi mắt tương tư đầy nỗi nhớ
Một người không nên nhớ là em

Anh vẫn đi tìm một chữ “yêu”
Đường đời lạc lối anh vẫn bước
Nỗi cô đơn làm cho anh sợ
Mang trong mình nỗi nhớ không tên

Nỗi Nhớ Không Tên

(Văn Liêm)

Trong bâng khuâng…
sao nhớ em nhiều vậy?
Nỗi nhớ không tên…
sâu lắng lạ lùng…
Anh thẫn thờ đi tìm lời giải thích
Nỗi nhớ em – Tìm sao được ngọn nguồn?

Em là cả một kho tàng vô tận
Của những niềm vui và của những nỗi buồn…

Nhớ vợ

Tác giả: Cầm Giang

Tôi nhớ vợ tôi lắm
Xin được về hai ngày
Nhà tôi ở Mường Lay
Có con sông Nậm Rốm

Ngày kia tôi sẽ đến
Lại cầm súng được ngay
Tôi càng bắn đúng Tây
Vì tay có hơi vợ

Cho tôi đi, đừng sợ
Tôi không chết được đâu
Vì vợ tôi lúc nào
Cũng mong chồng mạnh khoẻ

Cho tôi đi anh nhé
Về ôm vợ hai đêm
Vợ tôi nó sẽ khen
Chồng em nên người giỏi

Ngày kia tôi về tới
Được đi đánh cái đồn
Hay được đi chống càn
Là thế nào cũng thắng

Nếu có được trên tặng
Cho một cái bằng khen
Tôi sẽ rọc đôi liền
Gửi cho vợ một nửa.

Nhớ…

Tác giả: Tuán La Roja

Giá lạnh mùa đông nhớ vợ xa
Rèm đêm buông xuống chỉ riêng ta
Nơi đây bụi phủ mờ nhân ảnh
Xứ lạ sương giăng nhạt bóng hoa

Khắc khoải ngày dài nơi đất khách
Thương yêu luyến nhớ gởi quê nhà
Chờ mong tụ hợp hương nồng ấm
Bến đợi thuyền về dưới ánh trăng.

Chơi Vơi

(Nguyễn Khánh Chân)

Khi nắng hạ chênh vênh giọt nhớ
Nửa xuân thì mộng đã phai phôi
Người về nhặt lá vàng rơi
Tìm trong kí ức xa xôi một đời
Xưa ai đó bao lời ước hẹn
Dưới vầng trăng thề nguyện nên đôi
Chuyện tình tựa áng mây trôi
Mây bay bay mãi ta hoài ngàn năm .
Thu
Đêm vằn vặt trăng thu chếch bóng
Nghe trong lòng hụt hẫng nhớ ai
Bàng hoàng mộng vẫn chưa phai
Từ trong sâu thẳm hương say dâng trào
Nhậu một mình
Bia đã cạn mà sao sủi bọt
Sóng sánh vàng từng giọt lung linh
Đêm nay tưởng nhậu một mình
Nào ngờ cái nhớ quay thành mồi ngon
Chiều
Nắng đã tắt hoàng hôn cũng vội
Sợi tơ chiều len lỏi trong tim
Con thuyền rẽ sóng êm êm
Mờ trong nỗi nhớ không tên vào hồn
Nhớ
Ôi nhớ quá làm sao nhớ quá
Nhớ một thời cái thuở vàng son
Những chiều đánh trỏng tạt lon
Nằm dài bãi cỏ ngắm hoàng hôn rơi
Đời
Đời nhẹ, như là cơn gió thoảng!
Phù vân, nhưng khó thoát lụy phiền.
Trăm năm buồn nhớ luân phiên
Mai về ngồi toạ, bên triền nhớ nhau.

Chỉ Hoài Một Bóng

( Tonnuthihanh)

Khung trời tím chiều nay dường xa lạ
Cả bầu trời vần vũ quá nhiều mây
Lầm lũi đi tìm lại những thơ ngây
Sao mưa gió lại rủ bày giọt lệ?

Tím còn không, để tình yêu trần thế
Mãi thuỷ chung một nét thoảng trong đời
Góc nhỏ lòng vẫn máu đỏ cuồng phơi
Hy vọng sẽ trọn lời thề ngày cũ

Mây tím ơi, chút đợi chờ có đủ …
Để níu người biền biệt mãi ngàn xa
Kỷ niệm ươm từng thao thức đây mà
Sao lặng lẽ, bóng dấu in cô độc

Kìa gió thổi, thổi từng cơn khô khốc
Đẩy lạnh lùng trong nỗi nhớ không tên
Mắt hanh hao, phiền muộn lại vang rền
Đường phía trước, nhiều gập ghềnh vẫn bước

Tuổi muộn về, nhưng cánh chim Ô Thước
Chẳng cho lần tương ngộ với nhau sao?
Để biệt ly, từng lúc vẫy tay chào
Và mãi mãi, phương trời màu xa vắng…

Mây tím chờ, cuộc đời cho dấu lặng
Thôi quay đi, đừng trĩu nặng cõi lòng
Kiếp nhân sinh, đâu duyên nợ mà mong
Người chối bỏ, níu chờ là ảo vọng

Với chùm thơ nhớ vợ phương xa cảm động được chia sẻ nhiều nhất trên đây, hi vọng các bạn cảm nhận sâu sắc hơn về những dư vị n
gọt ngào của tình yêu lứa đôi. Yêu nhau nhiều nên nhớ nhau cũng thật nhiều: những nỗi nhớ có thể gọi thành tên những có những nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên. Hãy chia sẻ để bạn bè cùng đồng cảm nhé !

  • Xem thêm: Thơ buồn về chồng – chùm thơ chất chứa tâm trạng của lứa đôi

Trả lời

error: Content is protected !!