Cười thả ga với 99+ bài thơ nói xấu vợ hài hước nhất

Cười thả ga với 99+ bài thơ nói xấu vợ hài hước nhất

Thơ nói xấu vợ,những bài thơ hài hước,dí dỏm khiến bạn cười thả gas. Ngoài những lời nói ngọt ngào thì những bài thơ hay, cực kì đáng yêu, vừa có yếu tố hờn trách yêu lại vừa thể hiện sự nịnh nọt, gần gũi như thể “dù vợ có thế nào thì vẫn là nhất trong mắt chồng”. Nếu bạn đang có ý định vun vén cho tổ ấm và làm bà xã phải bật cười thì đừng bỏ qua loạt thơ nói xấu vợ hài hước,dí dỏm này.

Top những thơ nói xấu vợ hay, tếu táo

Vợ! Một chữ thôi nhưng trong cuộc sống nó ảnh hưởng khá mạnh đến hầu hết các người đàn ông. Vợ là nơi bạn tìm đến bến bờ của hành phúc, yêu thương ngọt ngào. Nhưng nó cũng là nơi bạn thấy sự bế tắc, mệt mỏi chán nản nếu như tinh cảm của cả hai không đủ lớn để vượt qua. Dành tặng họ bài thơ nói xấu vợ hay,tếu táo sau đây cũng cách bày tỏ tấm lòng của mình với bà xã đó bạn ạ.

Thơ Nói Xấu Vợ

(Hoàng Nam)

Vợ ơi anh đã uống say,
Ngồi đây anh kể chuyện ngày xa xưa:
Ngày xưa một dạ hai thưa,
Ngày nay ba tiếng tui chưa thấy bà.
Ngày xưa thùy mị nết na,
Ngày nay cái miệng chửi la om sòm.
Ngày xưa ốm ốm dễ ôm,
Ngày nay mập ú như bom hẹn giờ.
Ngày xưa ánh mắt nai tơ,
Ngày nay ánh mắt trơ trơ hung thần.
Ngày xưa nói chuyện dễ gần,
Ngày nay nói ít, tui mừng tui vui.
Nay dám xưng “chị”, xưng “tui”,
Xưa kia xưng “thiếp” ngọt, mùi, dễ nghe.
Ngày xưa “em nói mình nghe”,
Ngày nay “tui bảo anh nghe kĩ càng”.
Ngày xưa nào biết ăn sang,
Ngày nay hàng quán chục ngàn còn khuya.
Ngày xưa “ông xã về kìa”,
Nay “tiền trong túi ông chìa tui xem”.
Ngày xưa “là nhất chồng em”,
Ngày nay “ông ngó ra xem chồng người”.
Ngày xưa cứ chọc là cười,
Ngày nay hễ chọc là “người” nổi điên.
Ngày xưa ăn nói rất duyên,
Ngày nay nói chuyện có duyên … chết liền.
Ngày xưa nào kiểm ví tiền,
Nay tiền trong ví biết liền chẳng sai.
Ngày xưa “mình đúng em sai”,
Ngày nay “hãy nhớ anh sai mười phần”.
Ngày xưa em đúng cục cưng,
Ngày nay em giống cục gừng cay cay.
Xưa khen English anh hay,
Nay chỉ khen mỗi thằng Tây Ba Lồ.
Ngày xưa khen dáng anh đô,
Ngày nay thì nói “cái đồ ốm nhom”.
Ngày xưa mỗi bữa nấu cơm,
Ngày nay mười bữa nấu cơm một lần.

“Xưa nay” câu chuyện chẳng dừng.
Nay tui chẳng biết em mừng hay … vui.
Tui thì đành chịu phận tui.
Nên đành chỉ biết ngậm ngùi cho xong.

Thuở xưa ta vốn hiền lành.
Từ ngày lấy vợ, trở thành… hiền khô.
Còn nàng thuở ấy ngây thơ.
Sau khi xuất giá thành cô… xếp sòng.
Suốt ngày cứ oán trách chồng.
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì…

Khổ thân cho kiếp tu mi.
Sa chân lấy vợ khác chi đi tù.
Lưng thì mỗi ngày một gù.
Cày ba, bốn “chóp” để bù nàng tiêu.

Ngày xưa trông giống Triển Chiêu.
Ngày nay từa tựa lão tiều phu gia.
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa.
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh.

Anh tưởng hoa nở trên cành.
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa.
“Lời nói không mất tiền mua…”
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau..

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu.
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu… lặng câm.
Cái mặt thì cứ hầm hầm.
Nàng trợn một cái, ta… bầm mấy hôm.

Ăn mãi cơm nhà, ngán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà, tôi thử được không?

Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ lại với chồng:

Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viễn vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!

Ông chồng tiếp tục nài nỉ vợ, nhưng lần này kiên quyết hơn:

Cơm nhà lạt lẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn có vài đồng?

Bà vợ lần này tức ra mặt, nên gặn giọng kiên quyết lại vơi chồng:

Phở nấu giò heo chửa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào “Ếch”
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?

Ông chồng thấy khuyên vợ không có áp phê, nên lớn tiếng hơn thua:

Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.

Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn “Hoạn Thư” đã đỉnh điểm:

Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm lạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt, cũng là không?

Cha hàng xóm bên nhà nghe được cuộc tranh luận nãy giờ, vội hô sang:

Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?

Bà vợ cha hàng xóm nghe thế, cũng lên tiếng nói với chồng mình:

Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi đánh téc mông…

Ông chồng lúc này cũng bực mình lên tiếng:

Cơm khét, cơm khê cũng kệ ông
Đứa nào bước tới, chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?

Bà vợ được thế, nên hù chồng:

Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?

Ông chồng lúc này xuống nước, âu yếm vợ nói ngọt:

Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không…

Vợ Ơi

Vợ mình sống kiểu đại gia
Từ nhà ra
chợ có ba bước à
Trên xe rong ruổi la cà
Cứ như xa lắm thật là buồn so
Việc làm không tính chẳng lo
Tay cầm điện thoại nằm co trên giường
Mãi rồi mất hết tình thương
Chỉ vì quá khứ mà vương tơ lòng
Bây giờ chỉ một ước mong
Vợ ơi tu chí kẻo xong duyên mình
Tình chồng nghĩa vợ chớ khinh
Để khi ngoảnh lại bóng hình đã xa

Tâm Lý Của Vợ Yêu

Còn tiền vợ hót líu lo .
& Hết tiền thì vợ hét ,vợ ho suốt ngày .

Còn tiền vợ hiền như nai .
& Hết tiền vợ mắng như ngài quản voi .

Còn tiền nhỏ nhẹ hẳn hoi .
& Hết tiền vợ réo như cười quản xa .

Còn tiền thì vợ hiền hòa .
& Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh .

Còn tiền vợ gọi anh …..anh.
& Hết tiền vợ gắt như chanh không đường .

Còn tiền còn mến còn thương .
Hết tiền vợ đạp rớt gường như chơi .

(Khuyết danh)

Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là “Nội lực” làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.

Vợ là…

Thơ tặng vợ hài hước, dí dỏm nhất

Những bài thơ tặng vợ hài hước sẽ mang lại cho bạn tràng cười sảng khoái thú vị nhât, giúp gia đình bạn thêm ấm áp, hạnh phúc. Cùng tham khảo và lựa chọn bài thơ hay, độc đáo nhất.

Kiếp làm chồng

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ trở thành … hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô …” xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì …
Cái hôm mà nàng vu quy
Ta biết ta sẽ bị … đì lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Một lần lấy vợ bằng hai lần … mù
Lưng thì mỗi ngày mỗi gù
Cày ba bốn job để …
bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống … Triển Chiêu
Nay thì tựa tựa lão tiều phu gia
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì … stock đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày
Lương bổng không đủ trải bày
Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên anh …
ngọt lại cho vừa lòng nhauây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịutrông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra mốt mới, nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt…mới tuần trước lau nhà chẳng thương
Ngày xưa đón nàng ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông , chồng chờ
Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong
Suốt ngày đi chơi vòng vòng
Ðêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng…mệt chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Ði bác sĩ, mua thuốc thang…
Cũng không chữa hết bệnh nàng hay la
Khi ta làm hết việc nhà…
Tự nhiên nàng khỏe, tức là …ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện …có con
Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ, … tu cha cho rồi …
Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giãi bày vợ hay
May ra vợ có … nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Làm chồng phải nhớ lấy câu:
“Nhất vợ nhì trời”, đừng ẩu … phanh thây!

Nhớ vợ

Bây giờ em trưa ngủ phải không em ?
Anh nơi xa lòng cũng luôn thổn thức
Tình yêu thương tấm lòng thiết thực
Anh không muốn xa nhà, càng không muốn xa em.
ĐÊM nay anh thức, giữa vùng núi hoang sơ
Nhớ về em, nhớ quê hương dịu hiền
EM vẫn tất tả, no toan vun cuộc sống
Hai đứa cùng chia sẻ nhé nghe em
Ánh TRĂNG đêm anh càng thấy thật gần
Miền núi hoang sơ, chẳng cùng ngôn ngữ
Có lúc thấy con người ta rất lạ
Nhìn khói chiều, càng thêm nỗi nhớ nhà thêm .
Có một điều không gì sánh được hơn
Là có em, luôn ra vào trông ngóng
EM cũng đừng buồn ,không phải giận anh nhé
CUỐI tháng này, anh sẽ về bên em.

Bài thơ số 3

Tạo hóa cho anh khẩu súng này.
Lúc to lúc nhỏ cũng vừa tay.
Súng anh chỉ bắn người thương mến.
Bắn đến khi nào địch ngất ngây.

Đánh địch chủ yếu đánh bằng tay.
Súng dùng hỗ trợ lúc này lúc kia.
Lúc đầu thì đánh ngoài rìa.
Hang hùm hé mở thì lia súng vào.
Của Tây cũng giống của Tàu.
Bóp cò súng bắn nháo nhào là xong.

Súng này súng của mọi người.
Ai mà bị bắn cũng cười như hoa.
Ở gần cho đến ở xa.
Cứ nghe tiếng súng thật là súng sương.
Cuộc đời còn lắm tai ương.
Hãy cùng với súng trên đường hành quân.

Súng anh là súng thần công.
Bắn cho quân địch chổng mông lên trời.
Thỉnh thoảng địch nhoẻn miệng cười.
Súng gì mà bắn làm người đê mê.

Hôm nay chủ nhật đi chơi
Ghé qua hàng súng tìm nơi đặt hàng
Café nhấp nhổm vài thang
Điện nhà vội réo địch đang nằm chờ
Chủ nhật mà chẳng được mơ
Địch kia truy lĩnh mệt phờ bỏ cơm
Kiểu này em ví cọng rơm
Đói meo- ốm nhách hết trơn oai hùng

Miệng Dê nhưng Súng chẳng Dê,
Lúc Thua, lúc Thắng, lúc Huề đó thôi.
Làm Thơ về Súng cho Zui,
Cuộc đời thêm đẹp – xả xui nỗi buồn.

Bài thơ số 4

Cơm canh ! Độc vị chỉ canh
Nào đâu cá thịt mỡ hành mà ăn.
EM trách chi phở mà ngăn.
Phở xào cùng với thịt THĂN kia mà.

Hôm rồi chiếc bống trôi qua.
Thoảng hương theo gió làm ta rối bời.
Chiều nghiêng nghiêng cả nụ cười
Để rồi ta phải làm người TRỒNG SI.

Nói với em

Vợ ơi anh bảo vợ này
Đầu tuần vui bạn anh say mất rồi
Em đừng giận nhé em ơi
Cơm nước xong rồi em nhớ ngủ ngoan
Hay là lên mạng lang thang
Vào trang lãng mạn tình thơ đỡ buồn
Tiệc tan anh sẽ sớm về
Chẳng đi hát với cafe làm gì
lòng anh luôn nhớ khắc ghi
Cùng em họa nốt những gì dở dang
Trang thơ em đã sẵn sàng
Anh là nốt nhạc ru nàng ngủ ngoan

Bài thơ số 6

Đừng tưởng anh đến trồng sy
Mà mừng tý tởn đi khoe khắp vùng
Anh đây đâu phải gã khùng
Mà mang sy đến khoanh vùng nhà em.

Em cười duyên cũng mặc em
Em xinh hay xấu chẳng thèm quan tâm
Cây sy anh đang nẩy mầm
Cây mơ màng ấy anh trồng lối kia…

Anh tán xong tối anh về
Lại yêu thương vợ chẳng hề nhớ ai
Đàn ông là kiếp bồng lai
Em nào hơ hớ…anh mới nai lưng ra trồng!

Bài thơ số 7

Ông hiền, hiền đấy không lành
Thuyền mà không lái thì thành thuyền khô (*)
Làm ra giở ngọng, giở Ngô
Nếu không tìm được mấy cô xếp sòng
Liệu ông có được làm chồng?
Ðược bao nhiêu thứ lại không mất gì!
Bắt người ta phải vu quy
Sướng nhiều cũng phải chịu đì lai rai!
Ông sinh ra được làm trai
Lại trai nước Việt, anh hai cóc mù
Ông nhìn bọn mẽo gật gù
Về nhà với vợ là “bù” là “tiêu”
Nàng chưa thi triển nửa chiêu
Bao nhiêu con khỉ, con tiều đáo gia
Ông quên thỉnh thoảng mua quà
Ðêm về lại cứ tìm đà… tiến lên?
Trai Việt ở Mẽo lênh đênh,
Job to, job nhỏ buồn tênh mặt mày
Xin ông đừng có đặt bày
Muốn như xưa, sẽ có ngày như xưa!
Ra tòa gửi cái đơn thưa
Ly hôn lương tháng chia vừa chết anh!
Bấy giờ hết lá, hết cành
Hết vàng, hết đỏ, hết xanh mút mùa
Tiền đâu ông sắm, ông mua?
Phận trên đành chịu cho vừa bụng nhau
Chạy trời chẳng khỏi nắng đâu
Thôi đành cứ cúi gục đầu mà câm
Những khi bà xã hầm hầm
Giả vờ lẩm bẩm, lầm bầm vài hôm
Việc nhà chịu khó trông nom
Enjoy ít bữa, vài hôm bà về
Làm chồng đâu phải làm thuê
Ông thì chữ nghĩa bề bề mà ngang
Ở đây ta phải mở mang
Chàng thì muôn thuở chẳng ngang bằng nàng
Nàng còn phải điểm, phải trang
Lẽ nào tóm cổ cứ mang về liền?
Ở đời thứ nhất là tiền
Có tiền tình sẽ tới liền thiết tha
Không tiền tạm hãy xê ra
Chứ không tan cửa, nát nhà ai thương!
Nói chi ngày trước đến trường
Anh đưa, anh đón không chừng còn trông
Bây giờ anh đã làm chồng
Tối ngày gặp mặt khỏi trông khỏi chờ
Bây giờ làm bộ hững hờ
Dọn cơm rửa bát hàng giờ không xong
Bây giờ ăn nói lòng vòng
Quả nhiên vì lẽ có chồng dài lưng
Ðàn bà khổ quá chừng chừng
Tết không có cặp bánh chưng biếu nàng
Sáng không có bát bún thang
Chồng mà như thế bảo nàng hay la?
Có bà lo việc trong nhà
Tha hồ ông cứ thế là ăn ngon
Lại thêm được mấy đứa con
Trăm công ngàn việc thế còn chưa tha
Bẻ hành bẻ tỏi người ta
Làm chồng như thế làm cha cho rồi…
Vểnh râu lên giữa cuộc đời
Mặc ai thay đổi, mặc thời đổi thay
Miễn là ngày lại qua ngày
Xun xoe cứ chịu tỏ bày: em hay!
Ðẹp mái tóc, đẹp bàn tay!
Chắc là tu tự kiếp này từ lâu
Gần xa xin nhắn một câu:
Liệu mà nịnh vợ mới hầu toàn thây!

Bài thơ số 8

Ngồi buồn nhớ vợ người ta
Trời như hâm đất như là dở hơi
Vợ người sao quá tuyệt vời
Vợ tôi nhìn kỹ thì hơi…bình thường.

Vợ ơi

Vợ mình sống kiểu đại gia
Từ nhà ra chợ có ba bước à
Trên xe rong ruổi la cà
Cứ như xa lắm thật là buồn so
Việc làm không tính chẳng lo
Tay cầm điện thoại nằm co trên giường
Mãi rồi mất hết tình thương
Chỉ vì quá khứ mà vương tơ lòng
Bây giờ chỉ một ước mong
Vợ ơi tu chí kẻo xong duyên mình
Tình chồng nghĩa vợ chớ khinh
Để khi ngoảnh lại bóng hình đã xa

Bài thơ số 10

Biết là khổ thế ông ơi!
Nhưng vẫn phải sống một đời …cắn răng
Kẻo đêm về rét không chăn
Ngày ngày vợ chẳng nói năng… hãi hùng
Xin đừng kể khổ lung tung
Hôm nay ngày nghỉ ta cùng hẹn nhau
Ngồi bàn tính kế trước sau
Hay mình đòi lại buồng cau thuở nào?

Bài thơ số 11

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ trở thành…hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô …” xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không c
òn gì …

Bài thơ số 12

Anh ơi, sợ vợ có sao!
Vợ mình mình sợ, sợ nào ai đâu.
Chồng ngoan vợ bảo cúi đầu,
Cứ luôn lễ phép…vợ âu yếm…nhiều!

Với những bài thơ nói xấu vợ hài hước, dí dỏm trên đây chắc bạn đã có nhiều tiếng cười sảng khoái,phút giây thư giãn ý nghĩa. Các ông chồng soái ca có thể tham khảo để gửi tới bà xã yêu quý xinh đẹp của mình sau một tuần làm việc vất vả. Tin chắc rằng, dù bà vợ nào có mệt mỏi như thế nào chăng nữa mà được nghe những lời thơ giải trí cực vui nhộn này từ ông xã cũng sẽ rất hạnh phúc, sẽ bật cười vì khả năng hoạt ngôn của người bạn đời dễ mến của mình đó. Chúc các bạn luôn hạnh phúc !

Thơ nói xấu vợ,những bài thơ hài hước,dí dỏm khiến bạn cười thả gas. Ngoài những lời nói ngọt ngào thì những bài thơ hay, cực kì đáng yêu, vừa có yếu tố hờn trách yêu lại vừa thể hiện sự nịnh nọt, gần gũi như thể “dù vợ có thế nào thì vẫn là nhất trong mắt chồng”. Nếu bạn đang có ý định vun vén cho tổ ấm và làm bà xã phải bật cười thì đừng bỏ qua loạt thơ nói xấu vợ hài hước,dí dỏm này.

Top những thơ nói xấu vợ hay, tếu táo

Vợ! Một chữ thôi nhưng trong cuộc sống nó ảnh hưởng khá mạnh đến hầu hết các người đàn ông. Vợ là nơi bạn tìm đến bến bờ của hành phúc, yêu thương ngọt ngào. Nhưng nó cũng là nơi bạn thấy sự bế tắc, mệt mỏi chán nản nếu như tinh cảm của cả hai không đủ lớn để vượt qua. Dành tặng họ bài thơ nói xấu vợ hay,tếu táo sau đây cũng cách bày tỏ tấm lòng của mình với bà xã đó bạn ạ.

Thơ Nói Xấu Vợ

(Hoàng Nam)

Vợ ơi anh đã uống say,
Ngồi đây anh kể chuyện ngày xa xưa:
Ngày xưa một dạ hai thưa,
Ngày nay ba tiếng tui chưa thấy bà.
Ngày xưa thùy mị nết na,
Ngày nay cái miệng chửi la om sòm.
Ngày xưa ốm ốm dễ ôm,
Ngày nay mập ú như bom hẹn giờ.
Ngày xưa ánh mắt nai tơ,
Ngày nay ánh mắt trơ trơ hung thần.
Ngày xưa nói chuyện dễ gần,
Ngày nay nói ít, tui mừng tui vui.
Nay dám xưng “chị”, xưng “tui”,
Xưa kia xưng “thiếp” ngọt, mùi, dễ nghe.
Ngày xưa “em nói mình nghe”,
Ngày nay “tui bảo anh nghe kĩ càng”.
Ngày xưa nào biết ăn sang,
Ngày nay hàng quán chục ngàn còn khuya.
Ngày xưa “ông xã về kìa”,
Nay “tiền trong túi ông chìa tui xem”.
Ngày xưa “là nhất chồng em”,
Ngày nay “ông ngó ra xem chồng người”.
Ngày xưa cứ chọc là cười,
Ngày nay hễ chọc là “người” nổi điên.
Ngày xưa ăn nói rất duyên,
Ngày nay nói chuyện có duyên … chết liền.
Ngày xưa nào kiểm ví tiền,
Nay tiền trong ví biết liền chẳng sai.
Ngày xưa “mình đúng em sai”,
Ngày nay “hãy nhớ anh sai mười phần”.
Ngày xưa em đúng cục cưng,
Ngày nay em giống cục gừng cay cay.
Xưa khen English anh hay,
Nay chỉ khen mỗi thằng Tây Ba Lồ.
Ngày xưa khen dáng anh đô,
Ngày nay thì nói “cái đồ ốm nhom”.
Ngày xưa mỗi bữa nấu cơm,
Ngày nay mười bữa nấu cơm một lần.

“Xưa nay” câu chuyện chẳng dừng.
Nay tui chẳng biết em mừng hay … vui.
Tui thì đành chịu phận tui.
Nên đành chỉ biết ngậm ngùi cho xong.

Thuở xưa ta vốn hiền lành.
Từ ngày lấy vợ, trở thành… hiền khô.
Còn nàng thuở ấy ngây thơ.
Sau khi xuất giá thành cô… xếp sòng.
Suốt ngày cứ oán trách chồng.
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì…

Khổ thân cho kiếp tu mi.
Sa chân lấy vợ khác chi đi tù.
Lưng thì mỗi ngày một gù.
Cày ba, bốn “chóp” để bù nàng tiêu.

Ngày xưa trông giống Triển Chiêu.
Ngày nay từa tựa lão tiều phu gia.
Ngày trước nàng dạ, nàng thưa.
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh.

Anh tưởng hoa nở trên cành.
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa.
“Lời nói không mất tiền mua…”
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau..

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu.
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu… lặng câm.
Cái mặt thì cứ hầm hầm.
Nàng trợn một cái, ta… bầm mấy hôm.

Ăn mãi cơm nhà, ngán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà, tôi thử được không?

Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ lại với chồng:

Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viễn vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!

Ông chồng tiếp tục nài nỉ vợ, nhưng lần này kiên quyết hơn:

Cơm nhà lạt lẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn có vài đồng?

Bà vợ lần này tức ra mặt, nên gặn giọng kiên quyết lại vơi chồng:

Phở nấu giò heo chửa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào “Ếch”
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?

Ông chồng thấy khuyên vợ không có áp phê, nên lớn tiếng hơn thua:

Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.

Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn “Hoạn Thư” đã đỉnh điểm:

Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm lạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt, cũng là không?

Cha hàng xóm bên nhà nghe được cuộc tranh luận nãy giờ, vội hô sang:

Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?

Bà vợ cha hàng xóm nghe thế, cũng lên tiếng nói với chồng mình:

Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi đánh téc mông…

Ông chồng lúc này cũng bực mình lên tiếng:

Cơm khét, cơm khê cũng kệ ông
Đứa nào bước tới,
chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?

Bà vợ được thế, nên hù chồng:

Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?

Ông chồng lúc này xuống nước, âu yếm vợ nói ngọt:

Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không…

Vợ Ơi

Vợ mình sống kiểu đại gia
Từ nhà ra chợ có ba bước à
Trên xe rong ruổi la cà
Cứ như xa lắm thật là buồn so
Việc làm không tính chẳng lo
Tay cầm điện thoại nằm co trên giường
Mãi rồi mất hết tình thương
Chỉ vì quá khứ mà vương tơ lòng
Bây giờ chỉ một ước mong
Vợ ơi tu chí kẻo xong duyên mình
Tình chồng nghĩa vợ chớ khinh
Để khi ngoảnh lại bóng hình đã xa

Tâm Lý Của Vợ Yêu

Còn tiền vợ hót líu lo .
& Hết tiền thì vợ hét ,vợ ho suốt ngày .

Còn tiền vợ hiền như nai .
& Hết tiền vợ mắng như ngài quản voi .

Còn tiền nhỏ nhẹ hẳn hoi .
& Hết tiền vợ réo như cười quản xa .

Còn tiền thì vợ hiền hòa .
& Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh .

Còn tiền vợ gọi anh …..anh.
& Hết tiền vợ gắt như chanh không đường .

Còn tiền còn mến còn thương .
Hết tiền vợ đạp rớt gường như chơi .

(Khuyết danh)

Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là “sư tử Hà Đông” trong nhà.
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.

Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.

Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.

Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là “Nội lực” làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.

Vợ là…

Thơ tặng vợ hài hước, dí dỏm nhất

Những bài thơ tặng vợ hài hước sẽ mang lại cho bạn tràng cười sảng khoái thú vị nhât, giúp gia đình bạn thêm ấm áp, hạnh phúc. Cùng tham khảo và lựa chọn bài thơ hay, độc đáo nhất.

Kiếp làm chồng

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ trở thành … hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô …” xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì …
Cái hôm mà nàng vu quy
Ta biết ta sẽ bị … đì lai rai
Khổ thân cho kiếp con trai
Một lần lấy vợ bằng hai lần … mù
Lưng thì mỗi ngày mỗi gù
Cày ba bốn job để …
bù nàng tiêu
Ngày xưa thì giống … Triển Chiêu
Nay thì tựa tựa lão tiều phu gia
Ngày xưa mỗi tuần tặng quà
Bởi vì … stock đang đà đi lên
Ngày nay stock lênh đênh
Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày
Lương bổng không đủ trải bày
Còn đâu quà cáp như ngày xa xưa
Ngày trước nàng dạ nàng thưa
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên anh …
ngọt lại cho vừa lòng nhauây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịutrông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra mốt mới, nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha
Tuần sau mốt mới khác ra
Mốt…mới tuần trước lau nhà chẳng thương
Ngày xưa đón nàng ở trường
Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông
Ngày nay về ở với chồng
Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông , chồng chờ
Còn nàng thì cứ hững hờ
Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong
Suốt ngày đi chơi vòng vòng
Ðêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng
Quanh năm nàng…mệt chừng chừng
Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng
Ði bác sĩ, mua thuốc thang…
Cũng không chữa hết bệnh nàng hay la
Khi ta làm hết việc nhà…
Tự nhiên nàng khỏe, tức là …ngủ ngon
Lúc nghĩ tới chuyện …có con
Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha
Ra đường thấy vợ người ta
Về nhà thấy vợ, … tu cha cho rồi …
Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời
Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay
Biết đâu sẽ có một ngày
Ta có cơ hội giãi bày vợ hay
May ra vợ có … nương tay
Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu
Làm chồng phải nhớ lấy câu:
“Nhất vợ nhì trời”, đừng ẩu … phanh thây!

Nhớ vợ

Bây giờ em trưa ng
ủ phải không em ?
Anh nơi xa lòng cũng luôn thổn thức
Tình yêu thương tấm lòng thiết thực
Anh không muốn xa nhà, càng không muốn xa em.
ĐÊM nay anh thức, giữa vùng núi hoang sơ
Nhớ về em, nhớ quê hương dịu hiền
EM vẫn tất tả, no toan vun cuộc sống
Hai đứa cùng chia sẻ nhé nghe em
Ánh TRĂNG đêm anh càng thấy thật gần
Miền núi hoang sơ, chẳng cùng ngôn ngữ
Có lúc thấy con người ta rất lạ
Nhìn khói chiều, càng thêm nỗi nhớ nhà thêm .
Có một điều không gì sánh được hơn
Là có em, luôn ra vào trông ngóng
EM cũng đừng buồn ,không phải giận anh nhé
CUỐI tháng này, anh sẽ về bên em.

Bài thơ số 3

Tạo hóa cho anh khẩu súng này.
Lúc to lúc nhỏ cũng vừa tay.
Súng anh chỉ bắn người thương mến.
Bắn đến khi nào địch ngất ngây.

Đánh địch chủ yếu đánh bằng tay.
Súng dùng hỗ trợ lúc này lúc kia.
Lúc đầu thì đánh ngoài rìa.
Hang hùm hé mở thì lia súng vào.
Của Tây cũng giống của Tàu.
Bóp cò súng bắn nháo nhào là xong.

Súng này súng của mọi người.
Ai mà bị bắn cũng cười như hoa.
Ở gần cho đến ở xa.
Cứ nghe tiếng súng thật là súng sương.
Cuộc đời còn lắm tai ương.
Hãy cùng với súng trên đường hành quân.

Súng anh là súng thần công.
Bắn cho quân địch chổng mông lên trời.
Thỉnh thoảng địch nhoẻn miệng cười.
Súng gì mà bắn làm người đê mê.

Hôm nay chủ nhật đi chơi
Ghé qua hàng súng tìm nơi đặt hàng
Café nhấp nhổm vài thang
Điện nhà vội réo địch đang nằm chờ
Chủ nhật mà chẳng được mơ
Địch kia truy lĩnh mệt phờ bỏ cơm
Kiểu này em ví cọng rơm
Đói meo- ốm nhách hết trơn oai hùng

Miệng Dê nhưng Súng chẳng Dê,
Lúc Thua, lúc Thắng, lúc Huề đó thôi.
Làm Thơ về Súng cho Zui,
Cuộc đời thêm đẹp – xả xui nỗi buồn.

Bài thơ số 4

Cơm canh ! Độc vị chỉ canh
Nào đâu cá thịt mỡ hành mà ăn.
EM trách chi phở mà ngăn.
Phở xào cùng với thịt THĂN kia mà.

Hôm rồi chiếc bống trôi qua.
Thoảng hương theo gió làm ta rối bời.
Chiều nghiêng nghiêng cả nụ cười
Để rồi ta phải làm người TRỒNG SI.

Nói với em

Vợ ơi anh bảo vợ này
Đầu tuần vui bạn anh say mất rồi
Em đừng giận nhé em ơi
Cơm nước xong rồi em nhớ ngủ ngoan
Hay là lên mạng lang thang
Vào trang lãng mạn tình thơ đỡ buồn
Tiệc tan anh sẽ sớm về
Chẳng đi hát với cafe làm gì
lòng anh luôn nhớ khắc ghi
Cùng em họa nốt những gì dở dang
Trang thơ em đã sẵn sàng
Anh là nốt nhạc ru nàng ngủ ngoan

Bài thơ số 6

Đừng tưởng anh đến trồng sy
Mà mừng tý tởn đi khoe khắp vùng
Anh đây đâu phải gã khùng
Mà mang sy đến khoanh vùng nhà em.

Em cười duyên cũng mặc em
Em xinh hay xấu chẳng thèm quan tâm
Cây sy anh đang nẩy mầm
Cây mơ màng ấy anh trồng lối kia…

Anh tán xong tối anh về
Lại yêu thương vợ chẳng hề nhớ ai
Đàn ông là kiếp bồng lai
Em nào hơ hớ…anh mới nai lưng ra trồng!

Bài thơ số 7

Ông hiền, hiền đấy không lành
Thuyền mà không lái thì thành thuyền khô (*)
Làm ra giở ngọng, giở Ngô
Nếu không tìm được mấy cô xếp sòng
Liệu ông có được làm chồng?
Ðược bao nhiêu thứ lại không mất gì!
Bắt người ta phải vu quy
Sướng nhiều cũng phải chịu đì lai rai!
Ông sinh ra được làm trai
Lại trai nước Việt, anh hai cóc mù
Ông nhìn bọn mẽo gật gù
Về nhà với vợ là “bù” là “tiêu”
Nàng chưa thi triển nửa chiêu
Bao nhiêu con khỉ, con tiều đáo gia
Ông quên thỉnh thoảng mua quà
Ðêm về lại cứ tìm đà… tiến lên?
Trai Việt ở Mẽo lênh đênh,
Job to, job nhỏ buồn tênh mặt mày
Xin ông đừng có đặt bày
Muốn như xưa, sẽ có ngày như xưa!
Ra tòa gửi cái đơn thưa
Ly hôn lương tháng chia vừa chết anh!
Bấy giờ hết lá, hết cành
Hết vàng, hết đỏ, hết xanh mút mùa
Tiền đâu ông sắm, ông mua?
Phận trên đành chịu cho vừa bụng nhau
Chạy trời chẳng khỏi nắng đâu
Thôi đành cứ cúi gục đầu mà câm
Những khi bà xã hầm hầm
Giả vờ lẩm bẩm, lầm bầm vài hôm
Việc nhà chịu khó trông nom
Enjoy ít bữa, vài hôm bà về
Làm chồng đâu phải làm thuê
Ông thì chữ nghĩa bề bề mà ngang
Ở đây ta phải mở mang
Chàng thì muôn thuở chẳng ngang bằng nàng
Nàng còn phải điểm, phải trang
Lẽ nào tóm cổ cứ mang về liền?
Ở đời thứ nhất là tiền
Có tiền tình sẽ tới liền thiết tha
Không tiền tạm hãy xê ra
Chứ không tan cửa, nát nhà ai thương!
Nói chi ngày trước đến trường
Anh đưa, anh đón không chừng còn trông
Bây giờ anh đã làm chồng
Tối ngày gặp mặt khỏi trông khỏi chờ
Bây giờ làm bộ hững hờ
Dọn cơm rửa bát hàng giờ không xong
Bây giờ ăn nói lòng vòng
Quả nhiên vì lẽ có chồng dài lưng
Ðàn bà khổ quá chừng chừng
Tết không có cặp bánh chưng biếu nàng
Sáng không có bát bún thang
Chồng mà như thế bảo nàng hay la?
Có bà lo việc trong nhà
Tha hồ ông cứ thế là ăn ngon
Lại thêm được mấy đứa con
Trăm công ngàn việc thế còn chưa tha
Bẻ hành bẻ tỏi người ta
Làm chồng như thế làm cha cho rồi…
Vểnh râu lên giữa cuộc đời
Mặc ai thay đổi, mặc thời đổi thay
Miễn là ngày lại qua ngày
Xun xoe cứ chịu tỏ bày: em hay!
Ðẹp mái tóc, đẹp bàn tay!
Chắc là tu tự kiếp này từ lâu
Gần xa xin nhắn một câu:
Liệu mà nịnh vợ mới hầu toàn thây!

Bài thơ số 8

Ngồi buồn nhớ vợ người ta
Trời như hâm đất như là dở hơi
Vợ người sao quá tuyệt vời
Vợ tôi nhìn kỹ thì hơi…bình thường.

Vợ ơi

Vợ mình sống kiểu đại gia
Từ nhà ra chợ có ba bước à
Trên xe rong ruổi la cà
Cứ như xa lắm thật là buồn so
Việc làm không tính chẳng lo
Tay cầm điện thoại nằm co trên giường
Mãi rồi mất hết tình thương
Chỉ vì quá khứ mà vương tơ lòng
Bây giờ chỉ một ước mong
Vợ ơi tu chí kẻo xong duyên mình
Tình chồng nghĩa vợ chớ khinh
Để khi ngoảnh lại bóng hình đã xa

Bài thơ số 10

Biết là khổ thế ông ơi!
Nhưng vẫn phải sống một đời …cắn răng
Kẻo đêm về rét không chăn
Ngày ngày vợ chẳng nói năng… hãi hùng
Xin đừng kể khổ lung tung
Hôm nay ngày nghỉ ta cùng hẹn nhau
Ngồi bàn tính kế trước sau
Hay mình đòi lại buồng cau thuở nào?

Bài thơ số 11

Bẩm sinh ta đã hiền lành
Từ khi lấy vợ trở thành…hiền khô
Còn nàng thuở ấy ngây ngô
Sau khi xuất giá thành cô …” xếp sòng”
Suốt ngày oán trách với chồng
Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì …

Bài thơ số 12

Anh ơi, sợ vợ có sao!
Vợ mình mình sợ, sợ nào ai đâu.
Chồng ngoan vợ bảo cúi đầu,
Cứ luôn lễ phép…vợ âu yếm…nhiều!

Với những bài thơ nói xấu vợ hài hước, dí dỏm trên đây chắc bạn đã có nhiều tiếng cười sảng khoái,phút giây thư giãn ý nghĩa. Các ông chồng soái ca có thể tham khảo để gửi tới bà xã yêu quý xinh đẹp của mình sau một tuần làm việc vất vả. Tin chắc rằng, dù bà vợ nào có mệt mỏi như thế nào chăng nữa mà được nghe những lời thơ giải trí cực vui nhộn này từ ông xã cũng sẽ rất hạnh phúc, sẽ bật cười vì khả năng hoạt ngôn của người bạn đời dễ mến của mình đó. Chúc các bạn luôn hạnh phúc !

Trả lời