[List] 101+ bài thơ về gió hay, lãng mạn, đong đầy cảm xúc

[List] 101+ bài thơ về gió hay, lãng mạn, đong đầy cảm xúc

Thơ về gió: tuyển tập những bài thơ khá lãng mạn, tình tứ. Gió là một hiện tượng của thời tiết. Gió thường xuất hiện vào những ngày Thu mát mẻ với những làn gió heo may mơn man làn da.

Và gió cũng thường xuất hiện vào những ngày mùa Đông với những cơn gió mùa lạnh buốt. Gió cũng là một hình ảnh nhân hóa thường xuất hiện trong thi, ca, nhạc, họa . Những bài thơ về gió sau đây là những vần thơ như thế.

Top những bài thơ về gió hay nhất

Cùng đọc và cảm nhận những bài thơ về gió hay nhất sau đây do PUD cung cấp để yêu thêm làn gió trời lãng mạn bạn nhé !

Trong Gió

Một dạo đám mây vàng ươm
im lặng nhìn cây sim già
chờ em trên lối cát còn ủ kín
trái mãng cầu bỏ quên
đâu đó thổi về mùi nước hoa lẫn vùng cỏ dại
cây sim già suốt mùa nhớ hoa

Miền trung của tôi
sợi cước giật mình con cá
nước trong nép mình trong vây
mùa gió ngang tàng
gã hình rơm xé xác hù chim
chiếc nón úp tả tơi ngày thơ ấu
ngọn nắng không biết điều im lặng
bọc lưỡi cày xới vãi cơn mưa
ôi miền của tôi…

Nắng thật nắng mà mưa thật mưa
chẳng dối lòng mình rau đắng
cây cầu đội mưa đã mấy đợt oằn lên
đón bão xa lụt gần
mái nhà mưa phủ bao năm
mà bước chân em nhẹ như bước lá
trái mãng cầu em để quên đâu đó
cho ta tìm dọc tuổi thơ

Làm sao nhổ hết bóng em trong cánh đồng ký ức?
Chùm hạt mãng cầu lấp ló vỡ trong đêm…

Cánh gió

Chiều nay ai khắc bóng trong mây
Cho nhớ về nhau rót thật đầy
Khóe mắt nụ cười em buổi đó
Một lần uống trộm ngả nghiêng say

Đường xa cánh gió nào chưa mỏi
Chia lá tàn thu sắp cạn màu
Có lũ chim chiều xao xác gọi
Thấm buồn khi chúng sắp xa nhau..

Có phải sao trời em giấu cạn
Góp vào trong mắt dõi tìm anh
Mà nghe có ánh trăng hờn giỗi
Khi lén nhìn hôn lén dưới cành..

Có ai quét lá mùa thu chết
Để lót mây trời đón bước tiên
Để gót son em hờ hững bước
Buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền…

Gió Xuân

Tác giả: Gió Bụi
Chiều đón gió xuân về ngang lối vắng
Gửi nhớ thương theo cánh gió nồng nàn
Vệt nắng trải làm chứng nhân im lặng
Khép tâm tư riêng một cõi miên man
Gió xôn xao chiều vàng ngân vọng tiếng
Dư âm xưa réo rắt điệu mơ hồ
Gọi tên em cho lòng thôi xao xuyến
Nhớ nhung này sao chia nhỏ thành ô?
Gió vô tình vương bụi đường tóc rối
Rớt xuống đời từng hạt nhỏ long đong
Anh biết rõ mỗi bước đường đi tới
Vắng bóng em sầu chất chứa nặng lòng
Gió xuân đến từ miền xa thăm thẳm
Bay trên cao vùng trí nhớ vô cùng
Từ thuở nào anh cùng em đối ẩm
Nay trở thành đôi tri kỷ thủy chung
Gió mơn man khơi mặn nồng hương lửa
Hạnh phúc treo vầng nhật nguyệt rạng ngời
Xuân trổ lộc nắng lụa là hẹn hứa
Theo suối giòng tình yêu lững lờ trôi

Chiều gió lộng

Lộng Gió chiều nay gió lộng hơn
Bờ thương, sông Hương vỗ chập chờn
Mấy điệu nhạc buồn, buồn diệu vợi
Nhẹ buông, sương xuống nhuốm chiều hôm…

Huế dẫu là Xuân vẫn âm thầm
Giọt café đắng, vẳng dư âm
Thoảng chi trong khoảnh khắc đàn lặng
Nhói chút niềm đau kiếp sâm cầm…

Là Huế, nên muôn đời cứ thế
Nhịp đời đi chậm, ngấm thê lương?
Phải hồn sông núi – tình nhi nữ
Đến chừ vương mãi điệu buồn thương?

Cơn gió

Cơn gió ập đến
lục tìm sách của anh
hàng trăm tên sách hiện về trong giây lát
giá sách của anh bất chợt nghèo đi
cơn gió lướt qua chục nghìn trang cũ
cơn gió hỏi các chân trời mới
mà anh thiếu nhiều.

Cơn gió đi rồi
còn ở lại những chồng sách lộn xộn
anh bàng hoàng nhận ra
cơn gió làm đảo điên anh
những ý nghĩ không thể nào xếp gọn
dường như em xới cả đời anh.

Cơn gió ơi!

Gió Tháng Chạp

(Huỳnh Minh Nhật)

Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõ
Gió rung rinh thoáng gợn những u hoài
Nghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phố
Ta giật mình thầm nhủ: “tháng mười hai!”

Đông nở khẽ như một loài hoa dại
Tiễn thu đi trắng xóa những con đường
Vạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úa
Chợt tắt dần như một tiếng yêu thương

Tháng chạp ư? Chính em là tháng chạp
Bởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờ
Và đông hỡi thôi đừng yêu chi nữa
Mặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi…

Chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợi
Kéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầu
Ta chợt thấy một mùa đông xa lắm!
Thuở em cười những phút nhớ về nhau

Đông rét giá và mai đây sẽ lạnh
Gió hôn đêm thao thức suốt canh dài
Ai có nhớ những chiều nao mê mải?
Có bồi hồi lọn gió tháng mười hai!?

Có Phải Em Là Gió?…

Tác giả: Gió Nhạt Màu

Có phải em là gió,
Ru lòng anh một khúc tình ca?
Có phải em là gió,
Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương?
Có phải em là gió,
Vội đế vội đi chẳng tạ từ…..
Có phải em là gió,
Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta…..
Có phải em là gió,
Từ phương bắc về buốt hồn thơ !!!
Có phải em là gió,
Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong !!!
Cỏ phải em là gió,
Ta mãi yêu người đến thiên thu…

Gió Mây

Tác giả: Lãng Du Khách

Đa tình chàng gió vuốt ve mây
Mây điệu làm duyên nét thẹn thùng
Rủ nhau trời đất bay cùng

Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng

Đắm cơn say nét mặt mây hồng
Hồn mê mẩn trời cao gió lộng
Mây trao cho gió tình nồng
Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ

Tình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơ
Đắm tình ái mây dạ thẫn thờ
Bên nhau chìm đắm mộng mơ
Làm cho trời đất sững sờ đắm say

Mây sung sướng ửng đỏ mặt mày
Gió lãng du lộng thổi mây bay
Mối tình mây gió thật hay
Khiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.

Đêm Trở Gió

(Huỳnh Minh Nhật)

Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanh
Lanh quanh góc phố ngó mây đùa
Chiếc áo mong manh khơi lòng lạnh
Đêm nay gió trở, gió giao mùa

Chẳng biết người đâu, ta lang thang
Đi tìm nhung nhớ cuộc tình hoang
Hương đời tám nẻo người rẽ lối
Biết dạt về đâu mảnh trăng vàng

Về đâu ơi hỡi lạc về đâu
Mình ta lạc bước giữa đường câu
Tình nghĩa khi xưa nay gạn đục
Người chẳng tiếc chi buổi sơ đầu

Gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênh
Sao trời rạng sáng nỗi buồn tênh
Mơ màng trời đất bình yên nhỉ
Ai biết lòng ta thấy chênh vênh?

Chùm thơ tình về gió khá lãng mạn

Câu chuyện tình cây,lá và gió chắc hẳn đã quá quen thuộc với đông đảo bạn đọc. Một câu chuyện tình tay ba lãng mạn,nên thơ. Cùng cảm nhận nhân vật Gió qua những vần thơ về gió tình tứ, lãng mạn sau đây.

Chuyện Tình Mây Và Gió

Thơ: Phú Sĩ

Mây bay đi cũng bởi vì cơn gió
Gió vô tình thổi mãi áng mây trôi
Trong lặng thầm mây buồn lắm người ơi!
Làm sao được bởi lòng đau gió thổi

Mây bay đi cả một đời chìm nổi
Chẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xa
Nẻo mây qua con gió lạ vươn cành
Xót thương mây một đời sương thấm lạnh

Mây bay đi để quên đời bất hạnh
Thuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canh
Thuở ngày xưa mây bên gió dỗ dành
Lời mật ngọt mong manh trôi theo gió

Mây bay đi lối về không dám ngỏ
Rạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tan
Mây bay rồi đời gió lúc mùa sang
Cầu hạnh phúc trên nẻo đường gió thổi.

Mây Và Gió

Thơ: MamiVam

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió
Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu
Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều
Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ
Gió vốn là một lãng tử phong lưu
Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…
Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ
Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân
Là một nơi Gió thật sự thấy cần
Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới
Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm
Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm
Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng
Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa
Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa
Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

Gió Về Đâu Hỡi Nắng

Tác giả: Gió Bụi
Hạt bụi nào bay trong chiều gió lộng
Cơn gió nào khuấy động cả không gian
Lá nào rơi xơ xác héo khô tàn
Tia nắng nhẹ chiếu ngang rừng lá úa
Nắng chiều tà sao vẫn còn nhảy múa
Vẫn tung tăng đang xua đuổi cô đơn
Để gió Đông chẳng còn chút tủi hờn
Chờ Xuân đến gió vờn trong nắng ấm
Gió xôn xao trong vườn hoa tươi thắm
Gió rì rào mong năm tháng qua mau
Gió vi vu trầm bỗng tiếng tiêu sầu
Xin hỏi nắng…
gió về đâu hỡi nắng ?

Nỗi Lòng Của Gió

Thơ: Kim Nguyễn

Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu
Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ
Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ
Thoảng qua đời mong để lại hương yêu.

Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều
Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng
Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng
Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.

Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phương
Trăng soi sáng cũng cảm thương đời Gió
Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ
Gió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay.

Khi bình minh thức giấc Gió đâu hay
Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp
Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc
Núi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim.

Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm
Luôn rung động trước các niềm vui mới
Có đôi lúc Gió một mình tự hỏi
Đến khi nào thôi là Gió bay xa ?

Những cuộc tình vội vã đến rồi qua
Trái tim gió đã chai lì cảm xúc
Gió ao ước tìm tình yêu đích thực
Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.

Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xa
Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy
Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy
Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không ?

Sáng mai ra lại là Gió mênh mông
Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ
Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ
Gió lạnh lòng… ai có biết cho không ?

Chuyện Tình Mây & Gió

Thơ: Hạ Đan Hạ

Cũng tại gió mà đời mây trôi mãi
Tại vì mây gió lặng lẽ ngừng bay
Duyên mây gió theo tháng ngày chìm nổi
Biết bao giờ dừng bước nẻo trời khơi

Gió lả lơi theo dòng đời mãi gọi
Mây u hoài vọng hình bóng xa xôi
Gió khao khát bờ môi mềm trong nắng
Mây lặng thầm giấc ngủ chẳng hề yên

Gió xạc xào khua nỗi nhớ từng đêm
Mây bảng lảng gói sầu bên núi tím
Tình ở đâu để mây hoài đi kiếm
Mộng chốn nào chìm khuất nẻo gió vương

Anh là mây đời phiêu dạt muôn phương
Em ngọn gió trong đêm trường hiu hắt
Giữa đôi ta câu chuyện tình cút bắt
Bao nhiêu lần ngăn cách bởi gió mây.

Gió Giao Mùa

(Hoàng Mai)

Phượng hồng lại ẩn vào cây
Trả khung trời ấy hao gầy cho tôi
Mây chiều hoang vắng đơn côi
Hồn nghe từng phút bồi hồi trong thơ

Lụa là tôi dệt đường tơ
Quên đi cái thuở ban sơ ho
ang hồng
Hạ tàn nhạt nắng bên song
Cây sơ xác lá – hồn phong rêu hồn

Trả tôi về với cô đơn
Trả tôi về với nỗi buồn ngày xưa
Chiều nay trời đổ cơn mưa
Heo may vừa đến lá mùa Thu khơi

Hôm qua người ấy đi rồi
Trong tôi từng tiếng mưa rơi chạnh lòng

Tâm Sự Của Gió

Thơ: Vũ Xuân Hòa

Gió suốt ngày vơ vẩn kiếp rong chơi
Ai đâu hiểu cuộc đời phiêu du ấy
Cũng cô đơn nhiều buồn đau lắm đấy
Chỉ là ta khéo che đậy mà thôi

Có những khi dốc sức đẩy mây trôi
Nhưng Mây lại bồi hồi thương nhớ nắng
Ngày khô hạn dìu mưa đầy cố gắng
Lại nhận về lời cay đắng ngừng đi

Trận cuồng phong thổi lạnh buốt xuân thì
Xích gần nhau người ôm ghì thương nhớ
Trút hờn ghen lên gió đầy vô cớ
Họ xa nhau lầm lỡ bởi gió đâu

Một mình ôm biết bao nỗi u sầu
Chẳng có ai nhẹ nặng câu chia sẻ
Nổi bão giông để biết mình chẳng bé
Bớt oi nồng gió thổi nhẹ nồng say

Cuộc đời này phận gió nhuốm đắng cay
Ai cũng thế những đọa đày khó tránh
Ngẫm biết vậy thôi người đừng so sánh
Để ta mình lại thêm chạnh lòng đau

Kiếp lãng du đầy chìm nổi nông sâu
Chỉ bình yên ai cũng cầu mong ước
Tâm kiên định cuộc đời này sẽ được
Hạnh phúc về ngạo ngược mãi rời xa.

Thơ Tình Mây Và Gió

Thơ: Triệu Phú Tình

Cơn gió lả lơi bay quyện
Cùng mây lưu luyến giữa trời
Đôi ta trao lời ước hẹn
Bên nhau trọn vẹn suốt đời

Nụ hôn đầy vơi huyền ảo
Gió khẽ thầm bảo mây yêu
Này em nàng kiều rất xạo
Cứ tưởng khờ khạo ít điều

Ai ngờ cũng phiêu ra phết
Nói thương đến chết mới thôi
Gió nghe hụt hơi thấm mệt
Ừ thì yêu hết cuộc đời

Mây ơi mây ơi nhớ nhé
Gió luôn thăm ghé mây mà
Khúc tình thiết tha ru nhẹ
Êm đềm khe khẽ đậm đà

Hãy nhớ mãi là như vậy
Cùng nhau mây đấy gió đây
Ngàn đời gió hay tung tẩy
Nhưng là đưa đẩy tình mây

Suốt kiếp khỏa khuây thế đó
Là tình của gió và mây
Là tình của mây và gió
Trọn đời chỉ gió yêu mây.

Gió Lạnh Về

(Huỳnh Minh Nhật)

Anh ơi gió lạnh đã về rồi
Người còn biền biệt chốn trùng khơi
Năm tháng lạnh lòng mong mỏi đợi
Dẫu biết ngày về còn xa xôi

Phố vắng mình tôi bước bơ vơ
Ru bao thương nhớ viết dòng thơ
Nhờ gió gửi về phương xa ấy
Hẹn người sẽ đọc ở trong mơ

Lạnh lẽo đông về thêm lạnh lẽo
Hoàng hôn nắng đổ lạnh hoàng hôn
Đông qua lặng lẽ rồi đông chết
Mà bóng người xưa vẫn hững hờ

Anh hỡi, anh ơi! Lòng tôi rét
Đêm về bóng nguyệt xé hồn côi
Một mình tôi khóc nỗi phân đôi
Anh ơi! Gió lạnh sắp về rồi…

25+ bài thơ ngắn về gió lạnh mang tâm trạng

Cùng đọc và cùng cảm nhận 15 bài thơ ngắn về gió lạnh mang tâm trạng khi yêu, khi chia tay người yêu… Đành mượn những cơn gió lạnh để diễn đạt tình cảm của mình, để xoa dịu đi vết thương lòng.

Anh Muốn….

Tác giả: Mr Smile
Anh muốn kể em.
Về cơn gió lạnh tối nay.
Đêm lại đến lặng lẽ.
Thì thào qua kẽ lá.
Khi cô đơn một mình.
Bên ngọn đèn lung linh.
Ý nghĩ về đời trĩu nặng.
Về những đêm đầy trăng.
Tim lại đầy nỗi buồn,
khu vườn đầy sương lấp…

TÔI YÊU NÀNG GIÓ XA….

Thơ: Phú Sĩ
Tôi yêu nàng gió xa.
Về đong đưa chiếc lá
Nồng nàn hôn vội vã
Như sợ mùa đi qua…
Nàng gió gieo hương hoa.
Quyện hòa theo muôn lối
Nàng dường như rất vội
Chẳng kịp hôn tình tôi
Nghe bồi hồi trong lá.
Vọng xa lời ru êm.
Cho em thơ say ngủ.
Ước mơ ngàn sao đêm.
Gió thì thào bên tôi.
Nàng hiểu tình tôi thắm
Bởi nàng còn rất vội…
Thổi bao mùa xa xăm
Giọt sầu rơi âm thầm.
Lòng tôi như cỏ héo.
Phong rêu còn khắm nẻo
Thương nhớ… Nàng gió reo..
Hỡi nàng gió có nghe !
Chút tình tôi khe khẽ
Cơn say tình đã thế
Chết theo đời gió thôi…
Trên nẻo đời gió đi
Bao đong đầy hương vị
. Xin Gió đừng mộng mị
Hay si tình đắm say
Dòng thơ tôi vẫn chảy
Ngày dài chờ gió ơi
Xót cho mảnh tình tôi
Chỉ dành chờ cơn gió….

GỞI GIÓ

Thơ: Thanh Hùng
Gió bay đi khắp sơn hà
Xin dừng một chút để ta nhắn lời
Bởi vì gió trải khắp nơi
Bên đây người vẫn còn vời vợi thương
Dù cho dâu bể không lường
Bên này người vẫn vấn vương đợi chờ
Tình hồng xưa chẳng nên thơ
Cho nên người mới hững hờ nhạt phai
Tan bao giấc mộng đêm dài
Cũng vì tình ấy làm ai đau lòng
Đến giờ người vẫn thầm mong
Gió ơi người ấy trọn vòng nhớ nhung
Ước sao ngày được tương phùng
Để làn gió mát vui chung chuyện tình
Rồi cùng ngọn gió phiêu linh
Cùng vui với gió hòa mình đắm say
Gió bay đi khắp chốn này
Nhớ lời gởi gắm lời hay đẹp lòng.

NHỜ GIÓ

Thơ: Thu Hà
Chiều nay cơn gió vô tình
Hôn lên mái tóc làm mình ngẩn ngơ
Chợt như ta bỗng dại khờ
Yêu thương bùng cháy… đôi bờ khát khao…
Mới ngày nào đó ta trao
Đôi làn môi thắm đi vào ái ân
Ngỡ như hạnh phúc thật gần
Mà nay xa vắng… bần thần đôi tim….
Gió ơi xin hãy đi tìm
Làn môi ngày ấy ru im giấc nồng
Tim tôi sẽ mãi mùa đông
Nếu làn môi ấy… mà không quay về…
Nhìn mưa lòng bỗng tái tê
Nhớ thương vô hạn, trăm bề rối ren
Tim này vốn đã cài then
Gặp làn môi ấy… đêm đen hóa hồng !

TÌNH GIÓ

Thơ: Phú Sĩ
Chuyện kể ngày x
ưa Gió yêu mây nhiều lắm
Dịu dàng ru tình theo điệp khúc du dương
Trên thảo nguyên xanh hay đồng lúa chín vàng
Tình yêu nồng thắm ngút ngàn không thay đổi
Lặng lẽ bình yên qua bao mùa bão nổi
Mây gió quyện tình thổn thức với thời gian
Gió thổi đưa mây lãng đãng khắp phương trời
Mây ấm chân tình trong vòng tay của Gió
Một ngày bình minh Mây quên rồi hơi thở
E ấp cùng Trời thắm nở mối tình xanh
Uất nghẹn từng cơn Gió khóc với chân thành
Cất lên bài ca trách bầu trời thăm thẳm
Mây vẫn chạy theo tia nắng muôn màu ấy
Đơn độc cõi lòng Gió cuốn ngọn hoa lau
Dòng chảy đành tâm vỡ nát cánh hoa nhàu
Ôm tình đơn phương Hoa lau buồn lắm nỗi
Từ đó Gió gieo những cơn cuồng phong dội
Nước mắt Nàng Mây rơi vội lúc giao mùa
Mệt mỏi tình đời Mây cần lắm bình yên
Sưởi nắng mặt trời một tình yêu vĩnh cữu ….

LÀ CƠN GIÓ

Thơ: Nguyễn Hưng
Muốn một lần được hoá thành cơn gió
Bay thênh thang đây đó khắp muôn nơi
Nhẹ môi hôn hoa cỏ dưới nắng ngời
Để quên hết đầy vơi sầu nhân thế.
Là cơn gió qua trùng trùng dâu bể
Đầy sóng xô cũng kệ có là chi
Vẳng trong tim chỉ có tiếng thầm thì
” Đừng yếu đuối những khi trời bão tố ”
Ta là gió vượt qua đời phận số
Vững niềm tin cố gắng sẽ bay xa
Khắp mênh mông vũ trụ mới là nhà
Vi vu hát hoà ca ngàn tinh tú.
Một lần thôi với ta thế là đủ
Chẳng còn đau lá rũ phải lìa cành
Ở ngoài kia bát ngát cánh đồng xanh
Là cơn gió ta thảnh thơi đùa nắng.
Là con gió bay qua miền hạ trắng
Bến sông xưa sóng lặng dưới chiều tà
Cánh phượng hồng trả lại một thuở xa
Xin khép lại trầm kha bao ngày tháng.
Xin là gió vào bình minh buổi sáng
Ắp niềm vui lai láng đến muôn ngày
Sẽ xua hết tất cả những đắng cay
Ru vào đời… đắm say mùa yêu mới.

GIÓ KHÁT

Thơ: Lê Hoàng
Mấy bữa chừ … cơn gió khát tình yêu
Mang hơi nóng uống chiều khô đến hạn
Gió thổn thức cả ngày đi ve vãn
Cứ dật dờ giọt nắng trốn biệt tăm
Huế bây chừ … người bảo ngọn gió Nam !
Nó là vậy mãi làm không hề chán
Gió chẳng mát mang hơi cuồng đến nãn
Chạm bờ môi uống cạn hết men nồng
Xa bao ngày ! Người hỡi nhớ gì không ?
Cơn gió khát như lòng anh vẫn đợi
Phương xa đó tâm tình nghe gió gọi
Anh vẫn hoài ! Nhắn gửi một tình yêu .

Hồn Biển

(Huỳnh Minh Nhật)

Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động
Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu
Ta mơ màng sương mờ ảo mộng
Kiếm tìm gì một cánh hải âu?
Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt
Tắm lòng trăng mây gió phủ phê
Biển vỡ òa mối tình say khướt
Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê
Câu tạ từ hãy còn bối rối
Hà cớ gì gắng phải quên đi?
Biển bình yên lòng ôm bão nổi
Chút yêu đương đau đớn là gì?
Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ
Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô?
Chân ta bước dặm trường mỏi rũ
Đưa hồn vào một cõi hư vô!

Những bài thơ về gió lạnh man mác buồn là chùm thơ tình gửi tặng yêu thương, nhờ gió mang yêu thương gửi trao đến những người thân yêu. Những cơn gió nhè nhẹ thổi bay đi những điều buồn bã mang đến những kỉ niệm vui vẻ về một tình yêu, tình bạn, tình người đến tuyệt vời.

Thơ về gió: tuyển tập những bài thơ khá lãng mạn, tình tứ. Gió là một hiện tượng của thời tiết. Gió thường xuất hiện vào những ngày Thu mát mẻ với những làn gió heo may mơn man làn da.

Và gió cũng thường xuất hiện vào những ngày mùa Đông với những cơn gió mùa lạnh buốt. Gió cũng là một hình ảnh nhân hóa thường xuất hiện trong thi, ca, nhạc, họa . Những bài thơ về gió sau đây là những vần thơ như thế.

Top những bài thơ về gió hay nhất

Cùng đọc và cảm nhận những bài thơ về gió hay nhất sau đây do PUD cung cấp để yêu thêm làn gió trời lãng mạn bạn nhé !

Trong Gió

Một dạo đám mây vàng ươm
im lặng nhìn cây sim già
chờ em trên lối cát còn ủ kín
trái mãng cầu bỏ quên
đâu đó thổi về mùi nước hoa lẫn vùng cỏ dại
cây sim già suốt mùa nhớ hoa

Miền trung của tôi
sợi cước giật mình con cá
nước trong nép mình trong vây
mùa gió ngang tàng
gã hình rơm xé xác hù chim
chiếc nón úp tả tơi ngày thơ ấu
ngọn nắng không biết điều im lặng
bọc lưỡi cày xới vãi cơn mưa
ôi miền của tôi…

Nắng thật nắng mà mưa thật mưa
chẳng dối lòng mình rau đắng
cây cầu đội mưa đã mấy đợt oằn lên
đón bão xa lụt gần
mái nhà mưa phủ bao năm
mà bước chân em nhẹ như bước lá
trái mãng cầu em để quên đâu đó
cho ta tìm dọc tuổi thơ

Làm sao nhổ hết bóng em trong cánh đồng ký ức?
Chùm hạt mãng cầu lấp ló vỡ trong đêm…

Cánh gió

Chiều nay ai khắc bóng trong mây
Cho nhớ về nhau rót thật đầy
Khóe mắt nụ cười em buổi đó
Một lần uống trộm ngả nghiêng say

Đường xa cánh gió nào chưa mỏi
Chia lá tàn thu sắp cạn màu
Có lũ chim chiều xao xác gọi
Thấm buồn khi chúng sắp xa nhau..

Có phải sao trời em giấu cạn
Góp vào trong mắt dõi tìm anh
Mà nghe có ánh trăng hờn giỗi
Khi lén nhìn hôn lén dưới cành..

Có ai quét lá mùa thu chết
Để lót mây trời đón bước tiên
Để gót son em hờ hững bước
Buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền…

Gió Xuân

Tác giả: Gió Bụi
Chiều đón gió xuân về ngang lối vắng
Gửi nhớ thương theo cánh gió nồng nàn
Vệt nắng trải làm chứng nhân im lặng
Khép tâm tư riêng một cõi miên man
Gió xôn xao chiều vàng ngân vọng tiếng
Dư âm xưa réo rắt điệu mơ hồ
Gọi tên em cho lòng thôi xao xuyến
Nhớ nhung n
ày sao chia nhỏ thành ô?
Gió vô tình vương bụi đường tóc rối
Rớt xuống đời từng hạt nhỏ long đong
Anh biết rõ mỗi bước đường đi tới
Vắng bóng em sầu chất chứa nặng lòng
Gió xuân đến từ miền xa thăm thẳm
Bay trên cao vùng trí nhớ vô cùng
Từ thuở nào anh cùng em đối ẩm
Nay trở thành đôi tri kỷ thủy chung
Gió mơn man khơi mặn nồng hương lửa
Hạnh phúc treo vầng nhật nguyệt rạng ngời
Xuân trổ lộc nắng lụa là hẹn hứa
Theo suối giòng tình yêu lững lờ trôi

Chiều gió lộng

Lộng Gió chiều nay gió lộng hơn
Bờ thương, sông Hương vỗ chập chờn
Mấy điệu nhạc buồn, buồn diệu vợi
Nhẹ buông, sương xuống nhuốm chiều hôm…

Huế dẫu là Xuân vẫn âm thầm
Giọt café đắng, vẳng dư âm
Thoảng chi trong khoảnh khắc đàn lặng
Nhói chút niềm đau kiếp sâm cầm…

Là Huế, nên muôn đời cứ thế
Nhịp đời đi chậm, ngấm thê lương?
Phải hồn sông núi – tình nhi nữ
Đến chừ vương mãi điệu buồn thương?

Cơn gió

Cơn gió ập đến
lục tìm sách của anh
hàng trăm tên sách hiện về trong giây lát
giá sách của anh bất chợt nghèo đi
cơn gió lướt qua chục nghìn trang cũ
cơn gió hỏi các chân trời mới
mà anh thiếu nhiều.

Cơn gió đi rồi
còn ở lại những chồng sách lộn xộn
anh bàng hoàng nhận ra
cơn gió làm đảo điên anh
những ý nghĩ không thể nào xếp gọn
dường như em xới cả đời anh.

Cơn gió ơi!

Gió Tháng Chạp

(Huỳnh Minh Nhật)

Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõ
Gió rung rinh thoáng gợn những u hoài
Nghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phố
Ta giật mình thầm nhủ: “tháng mười hai!”

Đông nở khẽ như một loài hoa dại
Tiễn thu đi trắng xóa những con đường
Vạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úa
Chợt tắt dần như một tiếng yêu thương

Tháng chạp ư? Chính em là tháng chạp
Bởi nàng xuân chưa biết khóc bao giờ
Và đông hỡi thôi đừng yêu chi nữa
Mặc ai buồn lần lữa áng thơ rơi…

Chiều thoai thoải nắng vàng phai vời vợi
Kéo tim côi hoang hoải buổi sơ đầu
Ta chợt thấy một mùa đông xa lắm!
Thuở em cười những phút nhớ về nhau

Đông rét giá và mai đây sẽ lạnh
Gió hôn đêm thao thức suốt canh dài
Ai có nhớ những chiều nao mê mải?
Có bồi hồi lọn gió tháng mười hai!?

Có Phải Em Là Gió?…

Tác giả: Gió Nhạt Màu

Có phải em là gió,
Ru lòng anh một khúc tình ca?
Có phải em là gió,
Đưa hồn anh lạc giữa ngàn phương?
Có phải em là gió,
Vội đế vội đi chẳng tạ từ…..
Có phải em là gió,
Vô tình thổi mãi hao mòn tim ta…..
Có phải em là gió,
Từ phương bắc về buốt hồn thơ !!!
Có phải em là gió,
Kéo mưa về ướt đẫm những chờ mong !!!
Cỏ phải em là gió,
Ta mãi yêu người đến thiên thu…

Gió Mây

Tác giả: Lãng Du Khách

Đa tình chàng gió vuốt ve mây
Mây điệu làm duyên nét thẹn thùng
Rủ nhau trời đất bay cùng
Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng

Đắm cơn say nét mặt mây hồng
Hồn mê mẩn trời cao gió lộng
Mây trao cho gió tình nồng
Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ

Tình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơ
Đắm tình ái mây dạ thẫn thờ
Bên nhau chìm đắm mộng mơ
Làm cho trời đất sững sờ đắm say

Mây sung sướng ửng đỏ mặt mày
Gió lãng du lộng thổi mây bay
Mối tình mây gió thật hay
Khiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.

Đêm Trở Gió

(Huỳnh Minh Nhật)

Đêm sầu lặng lẽ ngắm trăng thanh
Lanh quanh góc phố ngó mây đùa
Chiếc áo mong manh khơi lòng lạnh
Đêm nay gió trở, gió giao mùa

Chẳng biết người đâu, ta lang thang
Đi tìm nhung nhớ cuộc tình hoang
Hương đời tám nẻo người rẽ lối
Biết dạt về đâu mảnh trăng vàng

Về đâu ơi hỡi lạc về đâu
Mình ta lạc bước giữa đường câu
Tình nghĩa khi xưa nay gạn đục
Người chẳng tiếc chi buổi sơ đầu

Gió trở nguyệt gầy trôi lênh đênh
Sao trời rạng sáng nỗi buồn tênh
Mơ màng trời đất bình yên nhỉ
Ai biết lòng ta thấy chênh vênh?

Chùm thơ tình về gió khá lãng mạn

Câu chuyện tình cây,lá và gió chắc hẳn đã quá quen thuộc với đông đảo bạn đọc. Một câu chuyện tình tay ba lãng mạn,nên thơ. Cùng cảm nhận nhân vật Gió qua những vần thơ về gió tình tứ, lãng mạn sau đây.

Chuyện Tình Mây Và Gió

Thơ: Phú Sĩ

Mây bay đi cũng bởi vì cơn gió
Gió vô tình thổi mãi áng mây trôi
Trong lặng thầm mây buồn lắm người ơi!
Làm sao được bởi lòng đau gió thổi

Mây bay đi cả một đời chìm nổi
Chẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xa
Nẻo mây qua con gió lạ vươn cành
Xót thương mây một đời sương thấm lạnh

Mây bay đi để quên đời bất hạnh
Thuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canh
Thuở ngày xưa mây bên gió dỗ dành
Lời mật ngọt mong manh trôi theo gió

Mây bay đi lối về không dám ngỏ
Rạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tan
Mây bay rồi đời gió lúc mùa sang
Cầu hạnh phúc trên nẻo đường gió thổi.

Mây Và Gió

Thơ: MamiVam

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió
Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu
Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều
Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ
Gió vốn là một lãng tử phong lưu
Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…
Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ
Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân
Là một nơi Gió thật sự thấy
cần
Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới
Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm
Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm
Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng
Mây tủi sầu… bỗng hóa hạt mưa sa
Khi nhớ Mây… thì sự thật vỡ òa
Mây mãi mãi không về bên Gió nữa.

Gió Về Đâu Hỡi Nắng

Tác giả: Gió Bụi
Hạt bụi nào bay trong chiều gió lộng
Cơn gió nào khuấy động cả không gian
Lá nào rơi xơ xác héo khô tàn
Tia nắng nhẹ chiếu ngang rừng lá úa
Nắng chiều tà sao vẫn còn nhảy múa
Vẫn tung tăng đang xua đuổi cô đơn
Để gió Đông chẳng còn chút tủi hờn
Chờ Xuân đến gió vờn trong nắng ấm
Gió xôn xao trong vườn hoa tươi thắm
Gió rì rào mong năm tháng qua mau
Gió vi vu trầm bỗng tiếng tiêu sầu
Xin hỏi nắng…
gió về đâu hỡi nắng ?

Nỗi Lòng Của Gió

Thơ: Kim Nguyễn

Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu
Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ
Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ
Thoảng qua đời mong để lại hương yêu.

Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều
Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng
Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng
Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.

Gió lại buồn phiêu dạt khắp muôn phương
Trăng soi sáng cũng cảm thương đời Gió
Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ
Gió ngỡ mình hạnh phúc có đầy tay.

Khi bình minh thức giấc Gió đâu hay
Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp
Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc
Núi mủi lòng ôm ấp Gió vào tim.

Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm
Luôn rung động trước các niềm vui mới
Có đôi lúc Gió một mình tự hỏi
Đến khi nào thôi là Gió bay xa ?

Những cuộc tình vội vã đến rồi qua
Trái tim gió đã chai lì cảm xúc
Gió ao ước tìm tình yêu đích thực
Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.

Có nhiều đêm Gió khóc trong xót xa
Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy
Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy
Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không ?

Sáng mai ra lại là Gió mênh mông
Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ
Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ
Gió lạnh lòng… ai có biết cho không ?

Chuyện Tình Mây & Gió

Thơ: Hạ Đan Hạ

Cũng tại gió mà đời mây trôi mãi
Tại vì mây gió lặng lẽ ngừng bay
Duyên mây gió theo tháng ngày chìm nổi
Biết bao giờ dừng bước nẻo trời khơi

Gió lả lơi theo dòng đời mãi gọi
Mây u hoài vọng hình bóng xa xôi
Gió khao khát bờ môi mềm trong nắng
Mây lặng thầm giấc ngủ chẳng hề yên

Gió xạc xào khua nỗi nhớ từng đêm
Mây bảng lảng gói sầu bên núi tím
Tình ở đâu để mây hoài đi kiếm
Mộng chốn nào chìm khuất nẻo gió vương

Anh là mây đời phiêu dạt muôn phương
Em ngọn gió trong đêm trường hiu hắt
Giữa đôi ta câu chuyện tình cút bắt
Bao nhiêu lần ngăn cách bởi gió mây.

Gió Giao Mùa

(Hoàng Mai)

Phượng hồng lại ẩn vào cây
Trả khung trời ấy hao gầy cho tôi
Mây chiều hoang vắng đơn côi
Hồn nghe từng phút bồi hồi trong thơ

Lụa là tôi dệt đường tơ
Quên đi cái thuở ban sơ hoang hồng
Hạ tàn nhạt nắng bên song
Cây sơ xác lá – hồn phong rêu hồn

Trả tôi về với cô đơn
Trả tôi về với nỗi buồn ngày xưa
Chiều nay trời đổ cơn mưa
Heo may vừa đến lá mùa Thu khơi

Hôm qua người ấy đi rồi
Trong tôi từng tiếng mưa rơi chạnh lòng

Tâm Sự Của Gió

Thơ: Vũ Xuân Hòa

Gió suốt ngày vơ vẩn kiếp rong chơi
Ai đâu hiểu cuộc đời phiêu du ấy
Cũng cô đơn nhiều buồn đau lắm đấy
Chỉ là ta khéo che đậy mà thôi

Có những khi dốc sức đẩy mây trôi
Nhưng Mây lại bồi hồi thương nhớ nắng
Ngày khô hạn dìu mưa đầy cố gắng
Lại nhận về lời cay đắng ngừng đi

Trận cuồng phong thổi lạnh buốt xuân thì
Xích gần nhau người ôm ghì thương nhớ
Trút hờn ghen lên gió đầy vô cớ
Họ xa nhau lầm lỡ bởi gió đâu

Một mình ôm biết bao nỗi u sầu
Chẳng có ai nhẹ nặng câu chia sẻ
Nổi bão giông để biết mình chẳng bé
Bớt oi nồng gió thổi nhẹ nồng say

Cuộc đời này phận gió nhuốm đắng cay
Ai cũng thế những đọa đày khó tránh
Ngẫm biết vậy thôi người đừng so sánh
Để ta mình lại thêm chạnh lòng đau

Kiếp lãng du đầy chìm nổi nông sâu
Chỉ bình yên ai cũng cầu mong ước
Tâm kiên định cuộc đời này sẽ được
Hạnh phúc về ngạo ngược mãi rời xa.

Thơ Tình Mây Và Gió

Thơ: Triệu Phú Tình

Cơn gió lả lơi bay quyện
Cùng mây lưu luyến giữa trời
Đôi ta trao lời ước hẹn
Bên nhau trọn vẹn suốt đời

Nụ hôn đầy vơi huyền ảo
Gió khẽ thầm bảo mây yêu
Này em nàng kiều rất xạo
Cứ tưởng khờ khạo ít điều

Ai ngờ cũng phiêu ra phết
Nói thương đến chết mới thôi
Gió nghe hụt hơi thấm mệt
Ừ thì yêu hết cuộc đời

Mây ơi mây ơi nhớ nhé
Gió luôn thăm ghé mây mà
Khúc tình thiết tha ru nhẹ
Êm đềm khe khẽ đậm đà

Hãy nhớ mãi là như vậy
Cùng nhau mây đấy gió đây
Ngàn đời gió hay tung tẩy
Nhưng là đưa đẩy tình mây

Suốt kiếp khỏa khuây thế đó
Là tình của gió và mây
Là tình của mây và gió
Trọn đời chỉ gió yêu mây.

Gió Lạnh Về

(Huỳnh Minh Nhật)

Anh ơi gió lạnh đã về rồi
Người còn biền biệt chốn trùng khơi
Năm tháng lạnh lòng mong mỏi đợi
Dẫu biết ngày về còn xa xôi

Phố vắng mình tôi bước bơ vơ
Ru bao thương nhớ viết dòng thơ
Nhờ gió gửi về phương xa ấy
Hẹn người sẽ đọc ở trong mơ

Lạnh lẽo đông về thêm lạnh lẽo
Hoàng hôn nắng đổ lạnh hoàng hôn
Đông qua lặng lẽ rồi đông chết
Mà bóng người xưa vẫn hững hờ

Anh hỡi, anh ơi! Lòng tôi rét
Đêm về bóng nguyệt xé hồn côi
Một mình tôi khóc nỗi phân đôi
Anh ơi! Gió lạnh sắp về rồi…

25+ bài thơ ngắn về gió lạnh mang tâm trạng

Cùng đọc và cùng cảm nhận 15 bài thơ ngắn về gió lạnh mang tâm trạng khi yêu, khi chia tay người yêu… Đành mượn những cơn gió lạnh để diễn đạt tình cảm của mình, để xoa dịu đi vết thương lòng.

Anh Muốn….

Tác giả: Mr Smile
Anh muốn kể em.
Về cơn gió lạnh tối nay.
Đêm lại đến lặng lẽ.
Thì thào qua kẽ lá.
Khi cô đơn một mình.
Bên ngọn đèn lung linh.
Ý nghĩ về đời trĩu nặng.
Về những đêm đầy trăng.
Tim lại đầy nỗi buồn,
khu vườn đầy sương lấp…

TÔI YÊU NÀNG GIÓ XA….

Thơ: Phú Sĩ
Tôi yêu nàng gió xa.
Về đong đưa chiếc lá
Nồng nàn hôn vội vã
Như sợ mùa đi qua…
Nàng gió gieo hương hoa.
Quyện hòa theo muôn lối
Nàng dường như rất vội
Chẳng kịp hôn tình tôi
Nghe bồi hồi trong lá.
Vọng xa lời ru êm.
Cho em thơ say ngủ.
Ước mơ ngàn sao đêm.
Gió thì thào bên tôi.
Nàng hiểu tình tôi thắm
Bởi nàng còn rất vội…
Thổi bao mùa xa xăm
Giọt sầu rơi âm thầm.
Lòng tôi như cỏ héo.
Phong rêu còn khắm nẻo
Thương nhớ… Nàng gió reo..
Hỡi nàng gió có nghe !
Chút tình tôi khe khẽ
Cơn say tình đã thế
Chết theo đời gió thôi…
Trên nẻo đời gió đi
Bao đong đầy hương vị
. Xin Gió đừng mộng mị
Hay si tình đắm say
Dòng thơ tôi vẫn chảy
Ngày dài chờ gió ơi
Xót cho mảnh tình tôi
Chỉ dành chờ cơn gió….

GỞI GIÓ

Thơ: Thanh Hùng
Gió bay đi khắp sơn hà
Xin dừng một chút để ta nhắn lời
Bởi vì gió trải khắp nơi
Bên đây người vẫn còn vời vợi thương
Dù cho dâu bể không lường
Bên này người vẫn vấn vương đợi chờ
Tình hồng xưa chẳng nên thơ
Cho nên người mới hững hờ nhạt phai
Tan bao giấc mộng đêm dài
Cũng vì tình ấy làm ai đau lòng
Đến giờ người vẫn thầm mong
Gió ơi người ấy trọn vòng nhớ nhung
Ước sao ngày được tương phùng
Để làn gió mát vui chung chuyện tình
Rồi cùng ngọn gió phiêu linh
Cùng vui với gió hòa mình đắm say
Gió bay đi khắp chốn này
Nhớ lời gởi gắm lời hay đẹp lòng.

NHỜ GIÓ

Thơ: Thu Hà
Chiều nay cơn gió vô tình
Hôn lên mái tóc làm mình ngẩn ngơ
Chợt như ta bỗng dại khờ
Yêu thương bùng cháy… đôi bờ khát khao…
Mới ngày nào đó ta trao
Đôi làn môi thắm đi vào ái ân
Ngỡ như hạnh phúc thật gần
Mà nay xa vắng… bần thần đôi tim….
Gió ơi xin hãy đi tìm
Làn môi ngày ấy ru im giấc nồng
Tim tôi sẽ mãi mùa đông
Nếu làn môi ấy… mà không quay về…
Nhìn mưa lòng bỗng tái tê
Nhớ thương vô hạn, trăm bề rối ren
Tim này vốn đã cài then
Gặp làn môi ấy… đêm đen hóa hồng !

TÌNH GIÓ

Thơ: Phú Sĩ
Chuyện kể ngày xưa Gió yêu mây nhiều lắm
Dịu dàng ru tình theo điệp khúc du dương
Trên thảo nguyên xanh hay đồng lúa chín vàng
Tình yêu nồng thắm ngút ngàn không thay đổi
Lặng lẽ bình yên qua bao mùa bão nổi
Mây gió quyện tình thổn thức với thời gian
Gió thổi đưa mây lãng đãng khắp phương trời
Mây ấm chân tình trong vòng tay của Gió
Một ngày bình minh Mây quên rồi hơi thở
E ấp cùng Trời thắm nở mối tình xanh
Uất nghẹn từng cơn Gió khóc với chân thành
Cất lên bài ca trách bầu trời thăm thẳm
Mây vẫn chạy theo tia nắng muôn màu ấy
Đơn độc cõi lòng Gió cuốn ngọn hoa lau
Dòng chảy đành tâm vỡ nát cánh hoa nhàu
Ôm tình đơn phương Hoa lau buồn lắm nỗi
Từ đó Gió gieo những cơn cuồng phong dội
Nước mắt Nàng Mây rơi vội lúc giao mùa
Mệt mỏi tình đời Mây cần lắm bình yên
Sưởi nắng mặt trời một tình yêu vĩnh cữu ….

LÀ CƠN GIÓ

Thơ: Nguyễn Hưng
Muốn một lần được hoá thành cơn gió
Bay thênh thang đây đó khắp muôn nơi
Nhẹ môi hôn hoa cỏ dưới nắng ngời
Để quên hết đầy vơi sầu nhân thế.
Là cơn gió qua trùng trùng dâu bể
Đầy sóng xô cũng kệ có là chi
Vẳng trong tim chỉ có tiếng thầm thì
” Đừng yếu đuối những khi trời bão tố ”
Ta là gió vượt qua đời phận số
Vững niềm tin cố gắng sẽ bay xa
Khắp mênh mông vũ trụ mới là nhà
Vi vu hát hoà ca ngàn tinh tú.
Một lần thôi với ta thế là đủ
Chẳng còn đau lá rũ phải lìa cành
Ở ngoài kia bát ngát cánh đồng xanh
Là cơn gió ta thảnh thơi đùa nắng.
Là con gió bay qua miền hạ trắng
Bến sông xưa sóng lặng dưới chiều tà
Cánh phượng hồng trả lại một thuở xa
Xin khép lại trầm kha bao ngày tháng.
Xin là gió vào bình minh buổi sáng
Ắp niềm vui lai láng đến muôn ngày
Sẽ xua hết tất cả những đắng cay
Ru vào đời… đắm say mùa yêu mới.

GIÓ KHÁT

Thơ: Lê Hoàng
Mấy bữa chừ … cơn gió khát tình yêu
Mang hơi nóng uống chiều khô đến hạn
Gió thổn thức cả ngày đi ve vãn
Cứ dật dờ giọt nắng trốn biệt tăm
Huế bây chừ … người bảo ngọn gió Nam !
Nó là vậy mãi làm không hề chán
Gió chẳng mát mang hơi cuồng đến nãn
Chạm bờ môi uống cạn hết men nồng
Xa bao ngày ! Người hỡi nhớ gì không ?
Cơn gió khát như lòng anh vẫn đợi
Phương xa đó tâm tình nghe gió gọi
Anh vẫn hoài ! Nhắn gửi một tình yêu .

Hồn Biển

(Huỳnh Minh Nhật)

Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động
Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu
Ta mơ màng sương mờ ảo mộng
Kiếm tìm gì một cánh hải âu?< br> Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt
Tắm lòng trăng mây gió phủ phê
Biển vỡ òa mối tình say khướt
Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê
Câu tạ từ hãy còn bối rối
Hà cớ gì gắng phải quên đi?
Biển bình yên lòng ôm bão nổi
Chút yêu đương đau đớn là gì?
Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ
Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô?
Chân ta bước dặm trường mỏi rũ
Đưa hồn vào một cõi hư vô!

Những bài thơ về gió lạnh man mác buồn là chùm thơ tình gửi tặng yêu thương, nhờ gió mang yêu thương gửi trao đến những người thân yêu. Những cơn gió nhè nhẹ thổi bay đi những điều buồn bã mang đến những kỉ niệm vui vẻ về một tình yêu, tình bạn, tình người đến tuyệt vời.

Trả lời