[TOP] 155+ bài thơ về sự cô đơn buồn lẻ loi – cần lắm một tình yêu

[TOP] 155+ bài thơ về sự cô đơn buồn lẻ loi – cần lắm một tình yêu

Ai trong đời mà chẳng ít nhất trải qua một lần cô đơn với những cảm giác mông lung đến hiu quạnh. Những lúc như vậy bạn thường làm gì? Còn với tôi, tôi thích ngồi ngẫm nghĩ những bài thơ về sự cô đơn, những câu thơ buồn mang tâm trạng khi chỉ có một mình.

Phải chăng lời thơ là tấm lòng của người cô đơn, những câu thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao nhiêu thương nhớ về một mối tình đầu đã xa, những câu thơ chất chớ nỗi niềm về đêm ai đọc cũng da diết buồn.

Chọn lọc những bài thơ về sự cô đơn hay nhất

Tâm trạng cô đơn là tâm trạng thật khó diễn tả thành lời, đành mượn những vần thơ, bài thơ về sự cô đơn để bày tỏ nỗi lòng của mình. Những lúc về đêm, chỉ có một mình nỗi cô đơn cứ thế ùa về, làm cho nỗi nhớ, nỗi buồn về một thời đã xa cứ thế xuất hiện, những giọt nước mắt nhớ thương cứ thế rơi dần. Nếu bạn đang buồn, đang cô đơn cùng đọc và cùng cảm nhận nhé.

Tôi ước gì có người hiểu được tôi 

Tôi ước gì có người hiểu được tôi
Một chút thôi rằng tim này rất mệt
Ngay lúc này tôi chẳng cần gì hết
Ngoài một lời ai đó hãy cố lên
Tôi ước gì có người ở cạnh bên
Những lúc buồn tôi thấy mình đơn độc
Cần một vòng tay đủ bao dung ấm áp
Nắm lấy bàn tay giữa tấp nập cuộc đời
Tôi ước gì niềm hạnh phúc nhỏ thôi
Sẽ có một ai thấu tỏ điều tôi ước
Có một thiên thần bước ra từ cổ tích
Đem tôi về với mảnh đất đầy hoa
Tôi ước gì mình có thể tự bước qua
Những nỗi đau trên đường đời lạnh lẽo
Bởi có chùn chân cũng chẳng ai thấu hiểu
Những phút giây yếu đuối của tim này.

Chỉ là ta muốn được bình yên 

(Ngô Duy Phú)

Chỉ là đôi lúc thấy lòng mình chạnh thôi
Khi chiều nay gió mùa ngang qua ngõ
Yêu thương ấy giờ đã không còn nữa
Để cơn mưa về kéo nỗi nhớ mênh mang
Chỉ là đôi lúc muốn một mình lang thang
Hà Nội về đêm có lẽ bình yên nhất
Đêm lặng yên cho cảm xúc rất thật
Gió nhẹ nhàng, mùi hương bưởi thoáng qua
Chỉ là đôi lúc ta chỉ muốn về nhà
Cuộc sống tính toan ta thấy mình mỏi mệt
Một giấc ngủ thôi mọi muộn phiền sẽ hết
Hai chữ bình yên mang tên gọi là nhà
Chỉ là đôi lúc muốn một mình lê la
Nơi quán cũ nghe bản nhạc xưa đã cũ
Phố phường đông cho đôi chân lưỡng lự
Dòng đời xô bồ đến rồi kéo ta đi
Chỉ là nhiều khi ta chẳng muốn làm gì
Như con mèo lười nằm ườn mình sưởi nắng
Radio nhạc Trịnh buồn sâu lắng
Một tách cafe nghe con phố giao mùa
Chỉ là đôi lúc ta muốn giống ta xưa.

Em vẫn chọn cô đơn 

(Hoa Cỏ May)

Bao năm rồi em vẫn chọn cô đơn
Một mình ngắm bình minh những sớm mai thức giấc
Một mình trong đêm, nghẹn ngào từng tiếng nấc
Một mình, nhớ anh, chẳng dám nói thành lời.
Em biết phận mình, chẳng mơ ước xa vời
Anh ở đó, có bao giờ chạm tới
Trái tim yêu và bao điều sâu kín
Cuộc sống muôn màu anh có, vốn không thuộc về em.
Em sợ bước vào, tan vỡ sẽ đau thêm
Làm sao đủ sức lãng quên thêm lần nữa
Đã dặn lòng mình đừng tin những câu hứa
Vậy mà lý trí, con tim chưa một lần thôi day dứt, giằng co.
Em mệt rồi khi cứ phải đắn đo
Cho mình thêm cơ hội, có khi nào hạnh phúc?
Nhiều đêm chạnh lòng nghe bạn bè thúc giục:
“Người cũ quên đi, đến với người tốt hơn”
Đôi khi em nghĩ mình chẳng cô đơn
Vì trong tim vẫn có một tình yêu thật lớn
Nhưng thật ra yêu mà chẳng có được
Mới là nỗi cô đơn lớn nhất của đời mình, anh biết không?
Ngày tháng trôi đi cứ chất chồng nỗi nhớ
Tự hỏi kiếp trước có duyên nợ gì không?
Mà kiếp này cứ mãi nhớ mong
Dù biết chẳng thể nào là hai nửa của nhau
Dù biết còn yêu người, là sẽ còn đau.

CÔ ĐƠN

Em tặng tôi một cô đơn nhè nhẹ
Giọt giọt đều ngấm thật chậm và êm
Như hoang mạc bỗng nhen lên màu cỏ
Lòng tôi trống bởi dấu chân em
Em tặng tôi một nỗi cô đơn mỏng
Như ánh trăng lan mặt biển êm đềm
Em ngoảnh đi, trăng trong lòng tôi khuyết
Đêm bạc đầu biển đẩy nước triều dâng
Em tặng tôi một nỗi cô đơn tạm
Nốt móc đơn lơ lửng giữa khuông hờ
Em có lẽ ngủ quên bên bàn viết
Tôi thì thầm thêm lần cuối trong mơ
Em tặng tôi một cô đơn dài thượt
Kéo từ nay cho tới muôn đời
Tôi sẽ tan giữa rừng người hoang lạnh
Em sẽ lạnh lùng khép vành môi
Thế là hết, chẳng còn gì cho tôi
Em giữ riêng mình một cô đơn đẹp đẽ
Nào tôi ơi, đừng tham điều không thể
Đã quá nhiều, để tặng một người dưng.

Đừng Bỏ Em Một Mình

Tác giả: Minh Đức Hoài Trinh
Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh
Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình
Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh
Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh
Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh
Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh
Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh
Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình
Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh
Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

NGÀY KHÔNG NHAU

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.
Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.
Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.
Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

CÓ AI KHÔNG

Thơ: Thiên Gia Bảo
Có ai không cho mượn trái tim đi
Để yêu thương tìm về trong hoang hoải
Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi
Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…
Có ai không xin hãy đặt tên nhau
Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái
Một lần thôi cho thời gian ngừng lại
Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…
Có ai không tôi mượn nét dịu hiền
Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm
Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…
Có ai không cho mượn cái ôm hờ
Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá
Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ
Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…
Có ai không vào giấc mộng êm đềm
Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa
Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…
Có ai không chơi trò gọi em – anh
Anh – là chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ
Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…
Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi
Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió
Nếu đã xem tình yêu là hơi thở
Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.

[List] những bài thơ một mình cô đơn chất chứa tâm trạng

Cô đơn chẳng phải là một cảm giác xa lạ gì với mỗi chúng ta, ai cũng ít nhất một lần trải qua cảm giác đó rồi. Đôi khi, quen với sự cô đơn, hoặc bận rộn giữa guồng quay công việc, hoặc sợ tổn thương thêm một lần nữa.. ta ngần ngại mở lòng đón những yêu thương. Và dần dần, ta tưởng mình không cần thêm một ai nữa. Cứ thế cô đơn mỗi ngày lại càng cô đơn.

Cũng lâu rồi

(Tùng Trần)

Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai
Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã
Hay bởi tình đầu ra đi vội vã
Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần
Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng
Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi
Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi
Bởi dòng đường ngược lối những bước chân
Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần
Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi
Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói
Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm
Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm
Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới
Muốn con tim để tình duyên đưa lối
Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.

Có ai không?

(Thiên Gia Bảo)

Có ai không cho mượn trái tim đi
Để yêu thương tìm về trong hoang hoải
Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi
Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…
Có ai không xin hãy đặt tên nhau
Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái
Một lần thôi cho thời gian ngừng lại
Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…
Có ai không tôi mượn nét dịu hiền
Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm
Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…
Có ai không cho mượn cái ôm hờ
Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá
Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ
Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…
Có ai không vào giấc mộng êm đềm
Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa
Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…
Có ai không chơi trò gọi em – anh
Anh – là chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ
Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…
Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi
Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió
Nếu đã xem tình yêu là hơi thở
Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.

Chiếc bóng lẻ loi

(Tùng Trần)

Có đôi lần chợt buồn lòng tự hỏi
Mình đã gây ra những lỗi lầm gì
Mà giọt sầu cứ đọng mãi bờ mi
Chân bước đi như đeo chì trĩu nặng
Kiếp đơn côi mãi hoài trong thầm lặng
Bao niềm vui thì ngắn ngủi lụi tàn
Còn nỗi buồn năm tháng vẫn đeo mang
Trái tim đau như muôn ngàn vết xước
Đường thênh thang vẫn một mình tôi bước
Có đôi khi thầm ước được như người
Môi mỉm cười tựa những cánh hoa tươi
Nơi khoé mắt không còn rơi lã chã
Con đường đời có muôn ngày vạn ngã
Nhưng lối nào chẳng cay đắng xót xa
Có bình minh cùng những buổi chiều tà
Được bình yên với tôi là quá đủ
Như chim trời có một nơi trú ngụ
Khi màn đêm che phủ lúc mệt nhoài
Dẫu rằng mình vẫn chiếc bóng lẻ loi
Chỉ thế thôi với tôi là hạnh phúc.

Ngay lúc này tôi thấy lẻ loi

(Tùng Trần)

Ngay lúc này tôi cảm thấy lẻ loi
Cần có một nguời quan tâm rồi thăm hỏi
Để vơi đi chút cô đơn hờn tủi
Cùng những lời an ủi thế mà thôi
Được ấm lòng như tia nắng nhỏ nhoi
Bớt quạnh hiu giữa dòng đời chậc chội
Làm động lực khi chân chùn mỏi gối
Trên nẽo đường muôn lối kiếp nổi trôi
Bao lâu rồi nụ cười thiếu trên môi
Vì cuộc đời không như lòng mong đợi
Những niềm vui mãi xa tầm tay với
Nên một mình cứ lũi thủi lang thang
Biết bao giờ tôi chẳng phải đeo mang
Chữ đắng cay lẫn bẽ bàng đây nhỉ
Nơi khoé mi thôi rơi dòng
ủy mị
Và cuộc đời tìm thấy được niềm vui

Chưa bao giờ

(Tùng Trần)

Chưa bao giờ tôi biết từ hạnh phúc
Thuở thơ ngây cho đến lúc trưởng thành
Mọi giấc mơ đều đổ vỡ tan tành
Nhiều khi thấy cuộc đời mong manh quá
Chưa bao giờ lòng nguôi ngoai buồn bã
Vì niềm vui chưa trọn đã xa rời
Có đôi lần nước mắt tự nhiên rơi
Rồi thầm hỏi sao đời mình như vậy
Chưa bao giờ thôi khác khao nồng cháy
Bước đường đời tựa nước chảy êm trôi
Thế giới kia dù hơn bảy tỉ người
Chắc có lẽ một mình tôi cô độc
Chưa bao giờ canh thâu không trằn trọc
Nhưng chỉ buồn nào trách móc chi đâu
An ủi rằng đời là một bể dâu
Thì đâu thiếu đủ sắc màu cuộc sống
Chưa bao giờ ngừng nuôi tia hi vọng
Có một ngày mắt thôi đọng niềm đau.

Cô đơn lối anh về

(Tùng Trần)

Bước cô đơn trên lối về quạnh quẽ
Thiếu bóng ai nên vắng vẻ lạnh lùng
Khi đường đời ta chẳng thể bước chung
Mùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giá
Anh không trách người thay lòng đổi dạ
Mà hỏi đời sao lại quá đắng cay
Bao xót xa cứ dai dẳng theo hoài
Chẳng biết đâu là tháng ngày hi vọng
Mất em rồi anh về đường lẻ bóng
Cũng không còn ai trông ngóng đợi chờ
Giọt mưa rơi hay lệ chảy đôi bờ
Trên khoé mi vật vờ bao kỷ niệm
Hạnh phúc xưa giờ biết đâu tìm kiếm
Chiếc hôn nồng ngọt lịm ở đầu môi
Phố còn đây nhưng đã vắng em rồi
Lòng tái tê hỡi người ơi có biết.

Còn lại gì

(Tùng Trần)

Còn lại gì..sau ngày tháng mộng mơ
Những niềm vui vô bờ và hi vọng
Hay giọt lệ theo thời gian lắng đọng
Khi một mình với khoảng trống mênh mông
Còn lại gì..khi thuyền đã sang sông
Để nơi đây bến buồn trong hiu quạnh
Đông chưa về sao khí trời se lạnh
Hay bởi vì bên cạnh chẳng còn ai
Còn lại gì..khi tất cả vụt bay
Giấc mơ yêu xây lâu đài tình ái
Nhưng giờ đây đã rời xa mãi mãi
Con tim gầy tê tái chữ phụ phàng
Còn lại gì..sau một giấc mơ hoang
Hay đôi môi thấm chan dòng lệ đẫm
Một nỗi đau mà hàng đêm gặm nhấm
Từng giọt sầu như thấm tận tâm can
Còn lại gì..còn đau khổ riêng mang
Vì giấc mơ cháy tan thành tro bụi
Ai ra đi có bao giờ tiếc nuối
Nhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.

Kẻ hành khất cô đơn

(Nguyễn Đình Huân)

Cứ lang thang giữa dòng đời tất bật
Ta mãi là kẻ hành khất cô đơn
Mặc người đời luôn tính toán thiệt hơn
Ta ăn mày thuở vàng son dĩ vãng
Vẫn như trước cứ dại khờ lãng mạn
Sống hết tình vì bè bạn ngày xưa
Ta vô tư luôn yêu nắng thích mưa
Như cậu bé ngây thơ vừa mới lớn
Ta mãi yêu ánh bình minh buổi sớm
Khi chiều tàn lại thích đón hoàng hôn
Không ganh ghét ta chẳng biết giận hờn
Thích khám phá nơi thâm sơn cùng cốc
Có những người chê ta là thằng ngốc
Một kẻ gàn sống cô độc dở hơi
Không sao đâu ta vẫn cứ yêu đời
Yêu hết thảy con người nơi nhân thế
Ai không thích ta, thôi đành mặc kệ
Chỉ mong cuộc đời dâu bể an vui
Chốn giang hồ mình ta cứ ngược xuôi
Miễn sao luôn nở nụ cười như ý.

Chùm thơ buồn một mình càng đọc càng thấy cô đơn

Một mình cô đơn là cái cảm giác mà dù muốn hay không thì mỗi chúng ta hầu như cũng ít nhất một lần trải qua. Đó là: yêu đơn phương, yêu trong xa cách, hay yêu trong sự lừa dối….Ngay cả khi tình yêu đó vẫn tồn tại, nhưng người ấy luôn hững hờ, không quan tâm chia sẻ cũng khiến bạn cảm thấy cô đơn, lẻ loi vô cùng.Hãy cùng điểm qua các bài thơ tình cô đơn một mình hay nhất nhé!

Tôi Chỉ Có Mình Tôi…

Tác giả: Võ Trung Hiếu
Tôi chỉ có mình tôi
Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
Bỗng một ngày nào đấy
Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi
Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
Ðến cũng được mà đi cũng được
Sống trên đời ai biết trước
Bởi có khi thua được cũng bằng nhau
Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
Vậy thôi là cũng đủ
Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người
Tôi một mình mê mải rong chơi
Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
Giọt nước mắt nào mằn mặn
Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng
Tôi một mình ngơ ngẩn số không
Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc
Làm một điều gì nhỏ nhặt
Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời
Tôi một mình và chỉ một mình tôi
Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
Muốn được là tất cả
Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng
Tôi một mình ngơ ngác có và không
Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
Nên suốt đời lọ mọ
Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ
Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt
Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên .

Chiều Một Mình Qua Phố

Tác giả: Phạm Sĩ Trung
Chiều một mình qua phố
Phố vắng em chiều nay
Đâu còn tay nắm tay
Tà áo trắng tung bay
Chiều một mình qua phố
Khu phố cũ thân thương
Đường hò hẹn bên trường
Kỷ niệm đây còn vương
Chiều một mình qua phố
Buồn theo gió heo may
Lá vàng nhẹ rơi bay
Trời đất cũng buồn lây
Chiều một mình qua phố
Đường lối cũ thân quen
Giờ thiếu vắng bóng em
Đầy nỗi nhớ không tên
Chiều một mình qua phố
Đầy lá úa rơi bay
Tìn
h yêu bao đắm say
Giờ cũng đã chia tay
Chiều một mình qua phố
Trời lất phất mưa bay
Lòng bao nỗi đắng cay
Buồn này em có hay?

Đêm Này Vắng Em

Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune
Sao mấy mùa trôi vẫn một mình
hồn trôi thơ thẩn những đêm thanh
thiên nhiên thiên cảnh trời trao ấy
thời gian trôi qua thấy mỏng manh
Đông này trời đổ ngập phủ sương
lạnh giá đêm buông một mình than
cạn ly trà hoang một mình ngóng
dòng thơ thêm lạnh lạnh đông sang
Góc biển trời xa ai bóng nàng
nhiều khi thơ thẩn thầm gọi tên
gửi theo gió mây phương trời đó
gửi lòng cưng quý tới tay em
Đêm này vắng ai trong lòng anh
dạo bước trời sương một mình thân
ly trà lạnh khuya đêm đông đó
đêm nay lòng nhớ vẫn vắng em

Bước Lang Thang

Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune
Bước lang thang chặng đời trôi mãi xa
bao mùa đông thăm viếng ánh trăng mờ
sương đông đổ mịt mù bầu trời ấy
lòng người thấy lạnh giá trong sương khuya
Bước lang thang đêm ngày vẫn đong đưa
buồn buồn vơi chiều hoang gió qua mùa
đường hoang thưa phố vắng sương đông đổ
vẫn in nét hoang vu cõi đời qua
Bước lang thang đường đời bão tố mưa
lòng sao vui đêm vắng bao canh thừa
hồn trôi xa thơ thẩn miền sương gió
vẫn còn chìm trong cảnh lạnh lùng khuya

Về Đâu

Tác giả: Phan Đình Ninh VỀ ĐÂU
…………………
Từng đêm đếm bước bơ vơ
Lang thang hồn xác vật vờ canh thâu
Đêm nay ta biết về đâu ?
Để quên – quên hết nỗi đau một đời
Lang thang gió rét mưa ngâu
Lang thang lê bước,lệ tàn canh thâu
Bóng đêm đen tối một màu
Lang thang gặm nhấm vũng sầu nhân gian
Lang thang tìm người trở lại
Khắc khoải đợi chờ… Thoáng chút hồ nghi
Từng đêm…Đếm những nhớ mong
Từng bước ngậm ngùi ,lạc lõng màn đêm…
HẬN THÙ

Tim Đau

Tác giả: Mây Lang Thang
Tôi … người tìm vá tim đau
Chiều mưa gặp được tim sầu đi hoang
Khuyên tim dừng bước lang thang
Ngồi tôi vá lại sửa sang tim người
Tim ta trao tặng nụ cười
Tim người vui nhận qua rồi cơn đau
Đôi tim quấn quýt chưa lâu
Tim người cất bước qua cầu tìm vui
Tim ta ở lại ngậm ngùi
Mong sao ngày tháng chôn vùi niềm đau
Một đời đi vá tim đau
Nay tim rỉ máu … vá đâu … hỡi người

Bên Đời Lẻ Bóng Lang Thang

Tác giả: TamMuội
Văng vẳng từ đâu vọng điệu hò
Gợi niềm chan chứa lệ buồn xo
“Trách sông bỏ bến xuôi ra biển
Để sóng trường giang cuộn võ vò”
Câu hát loang dần thấm vết thương
Kim châm muối xát ngưỡng thê lương
Người ơi thấu cạn dòng tang hải
Hận oán sa chân khiến đoạn trường
Đèn khuya leo lét giữa canh dài
Trăn trở u hoài rũ dáng mai
Lầm lỡ trót gieo, thời xấu hổ
Tấm thân nhơ nhớp bụi trần ai
Một phút phù vân để chuốc phiền
Đoạ đày ray rứt khảy triền miên
Mình đơn quạnh quẽ chìm da diết
Anh có hay chăng tuyết phủ miền?
Khi về tìm lại mái nhà tranh
Cứ tưởng nghĩa xưa nối mộng lành
Thắm thiết đan tình hoà ánh tỏa
Nào ngờ hạnh phúc đã ngăn ranh
Tủi phận nhiều khi muốn ngất đi
Nhìn anh héo úa tuổi xuân thì
Con thơ khao khát chờ hơi Mẹ
Nén giọt chôn sầu uống lụy bi
Tương tư vật vã nhói hồn đau
Ngắm ánh trăng trơ dạ nát nhàu
Gió lạnh lùa vào cơn uất nghẹn
Vì sao nông nổi, úa trầu cau!

Chiếc Bóng Lang Thang

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng
Canh khuya êm ả, giấc mơ màng
Bỗng xuất linh hồn khỏi xác thân
Lững thững đi vào nơi diệu vợi
Cùng em gặp gỡ dưới trăng xanh!
Tha thiết ngập tràn với nỗi say
Anh đi chầm chậm lại gần ai
Đưa lên nhè nhẹ xoa bờ má
Có lạnh không thương? Buổi tối nầy!
Má em âm ấm giữa bàn xoa
Ánh ngọc long lanh khép nửa hờ
Nghiêng trái thẹn thùng mân vạt lụa
Anh..Anh..Hỏi vậy để chi ạ!
Chỉ mấy lời thôi, lại quá nhiều
Bởi tình thắm đượm biết bao nhiêu
Nhưng tiềm ẩn kín trong sâu thẳm
Chút thoảng đong đưa ngọn lướt chiều
Dìu em ngồi xuống chùm mây bạc
Vuốt mái phất phơ giỡn nét hiền
Xúc cảm từng hồi theo nhịp đập
Vòng tay ôm chặt bóng thuyền quyên
Lâng lâng dào dạt hồn hai đứa
Gửi tặng cho nhau tiếng gọi mình
Cùng khắc trong tim lời hẹn ước
Trọn lòng ấp ủ một niềm tin
Hôn em ngây ngất giữa không gian…
Chẳng biết từ đâu gió giũ màn
Giấc mộng thôi rồi! Tan biến mất
Cả đời anh phải cánh lang thang…

Cô đơn là một cảm giác đáng sợ, chẳng biết đến và đi khi nào nữa. Những đêm buồn, chỉ có một mình tâm trạng cô đơn lại ùa về, những nhớ mong, khao khát về xa xưa cứ thế làm tâm hồn ta thêm nặng trĩu nỗi lòng.

Chẳng ai muốn mình cô đơn, ai cũng muốn mình thật vui vẻ, vì vậy để vui vẻ, hạnh phúc mỗi ngày hãy cười thật tươi, hãy làm những gì mà bạn muốn, cùng gửi những vần thơ, bài thơ cô đơn tâm trạng này đến tất cả những người yêu thơ, những người đang mang tâm trạng nhé.

Trả lời