[Top] 99+ bài thơ hận đời hay nhất, “gây sốt” cộng đồng mạng

Thơ hận đời là những cảm xúc của con người về những bất lực của cuộc sống này. Cuộc sống vốn chứa đựng đầy rẫy nhưng bất an lo lắng và nhiều muộn phiền. Cũng từ đó con người ta cũng dễ cảm thấy chán nản hơn.

Các bài thơ chán đời, hận đời giadinhphapluat.vn chia sẻ sau đây nó sẽ không quá ủy mị nhưng cũng không vì thế mà chúng ta nhận xét những vần thơ đó nó không xót xa. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Chọn lọc những bài thơ hận đời hay nhất

Hãy cùng giadinhphapluat.vn lắng lòng cùng nhưng vần thơ hận đời hay nhất sau đây để tìm niềm cảm xúc cho riêng mình nhé! Nếu bạn cũng đang cùng tâm trạng, hi vọng, sau khi trải lòng cùng chùm thơ hay này, bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

Hận Đời

Nắng rớt tàn sương đêm dần qua
Vướng vấn ai buồn máu nhuốm hoa
Xẻ nửa con tim đào tình chết
Khoét nửa trăng vàng khuyết đời ta

Lấy vầng mây tím vá hồn đau
Lệ ai tan chảy gió ru sầu
Hãy giết ta đi đừng kiêu ngạo
Lòng ta không để mất em đâu

Dẫu cho chỉ còn da bọc thây
Vẫn yêu em trọn mối tình này
Đốt thân thể ta thành cát bụi
Nhưng trái tim ta chẳng đổi thay

Máu ta thành lũ cuốn em đi
Lệ ta thay rượu tiễn chia ly
Em tặng cho ta dòng men đắng
Hận đời say lệ mắt thương mi

Ông trời gieo chi đời trái ngang
Ta về địa ngục biệt thiên đàng
Xác thân nuôi nấng màu hoa cỏ
Hồn ta gửi trọn nấm mồ hoang.

Hận Mãi

HẬN đời sẽ tủi xá gì đâu
HẬN biết đời ta mãi chỉ sầu
HẬN thỏa muôn đời cay não giấu
HẬN vùi tỷ kiếp nẫu đời sâu
HẬN luôn phủ nghĩa đời không thấu
HẬN cũng quanh đời ái chẳng bâu
HẬN lũ giàu tham đời ác cẩu
HẬN đời những kẻ xót dài lâu.

Im Và Hận

Tác giả: Hồng Dương

Sống tử tế bớt hờn bớt hận
Mà lòng đau đến tận tột cùng
Tươi vui hạnh phúc mông lung
Dương gian mang phận lạnh lùng xót xa !

Chuyện day dứt sao hoà nhân ái
Còn gặp nhau ái ngại chẳng vui
Oán ân giả điếc giã đui
Trong lòng minh bạch đau vùi xác thân

Hận đời bạc ném trăng ra cửa
Trăng cứ về lần lữa chẳng đi
Giận hình chẳng nói điều chi
Trăng xô cửa tới khóc vì dỡ hơi.

Trở thành kẻ hận đời vô tận
Cuộc đời nhiều oán hận sầu bi
Lụy đời mặc kiếp sầu duy.
Cung hồn nhiều bậc hận vì tri nhân….

Tri nhân hởi tê rần cột sống
Nhói tâm tư hận lộng trời mây
Thì thôi chỉ kiếp đời này
Lặng câm tất cả đau này ai hay.!…

Buồn Chán

Chán buồn buồn chán khổ gì đâu
Mong đợi đợi mong cũng thấy rầu
Nồng nghĩa nghĩa nồng trôi biệt mất
Thắm tình tình thắm bỏ vùi sâu
Hận đời đời hận chàng không thấu
Căm phận phận căm thiếp chẳng cầu
Lòng xót xót lòng do bởi bậu
Mộng gìn gìn mộng nén dòng ngâu.

Đêm Không Có Ngày Mai

Đêm trong gió lạc loài
Đêm thấy đời mỉa mai
Tối như hồn khoắc khoải
Đêm không có ngày mai

Em chưa đến vực sầu
Em đã muốn chìm sâu
Nơi nào em nương náu
Em mang tình về đâu

Ta chưa có tuổi già
Ta đang đếm ngày qua
tình người sao lạ quá
Ta thương người hay ma

Yêu cho hết ngậm ngùi
Yêu cho trọn niềm vui
cho lòng thôi hờn tủi
Yêu đến ngày buông xuôi

Khuya nghe dế hận đời
Khuya khe đá thở hơi
Sương giăng mờ nhân thế
Khuya không nối ngày mơi.

Hận

Tác giả: Huỳnh Lâm Phong

– hận đời vô nghĩa…
– hận kẻ vô tình…..
– hận tình không lối…
– hận kẻ dối mình,..
– hận mình yêu em,…
– hận tim trót mang…
– hận nàng ra đi……

Hận

Tác giả: YÊU THOÁNG QUA

HẬN kẻ tham giàu phụ nghĩa ân
HẬN lòng hiểm ác gạ tình chân
HẬN tâm ích kỷ như người lẫn
HẬN dạ sân si giống lũ đần
HẬN quá đôi khi thành ngớ ngẩn
HẬN sâu có lúc cũng bần thần
HẬN đời cứ mãi luôn gây hấn
HẬN kiếp nhân sinh vướng bụi trần.

GIẤU LÒNG

Lỡ hận đời nên phải giấu lòng
Đâu còn những sớm đợi chiều mong
Tình anh kẻ lại ngồi đan bóng
Nghĩa chị người đang muốn đảo dòng
Chuyện ái ân giờ bao ngã mỏng
Câu tình nghĩa lại lắm đường cong
Vần thơ gãy đổ nằm đơn bóng
Bởi thế nhìn nhau đã loạn tròng ./.

Oán Hận Đời Cay

Tác giả: Dũng Lê Ngọc

Chìm trong chén tửu nguyện xa đời
Số mệnh phong trần mãi chửa vơi
Nợ trải buồng tim sầu rã tiếng
Hồn treo bọt nước tủi khan lời
Luôn hờ hững phận tâm nào nghỉ
Bởi xót xa lòng nghĩa lại chơi
Vẫn phải trầm kha cùng giấc mộng
Nghìn thu lạc lối dẫu cam thời .

Những bài thơ hận đời chế khá độc đáo

Khi con người ta sống tình cảm hơn lý trí thì khó tránh được những chuyện đau buồn khiến cho tâm trạng “xuống dốc”. Dưới đây là một số bài thơ hận đời chế khiến bạn cười sái quai hàm. Và đây cũng là những bài thơ được nhiều người yeu thích vì nó mang chút châm biếm xã hội hiện nay. Cùng chia sẻ bạn nhé !

Bài 1

Thương em gái nhỏ gần quê
Ngượng ngùng áo mới vụng về bước chân.
Thập thò bỡ ngỡ bao lần
Vì ai ôm lấy khó khăn nên đành.
Áo dài thì để cho anh
Chỉ một chút xíu làm nhanh thôi mà.
Cột xong em cứ thưởt tha
Mô đen kiểu mới có là gì đâu.
Áo này nhờ đẹp cái màu
Anh ơi hãy khéo kẻo nhàu áo em.

Bài 2

Tôi sẽ đứng đó… Để nhìn nó gặm xương
Tôi sẽ nhìn vào gương…Để đo lường cuộc sống
Tại sao ư?
Tại đời tôi từng khó… Và cờ hó đã từng hại tôi.

Bài 3

Chiều ta ngồi giữa thinh KHÔNG
Ngẫm suy MỘT kiếp long đong vô thường
Đã từng một nắng, HAI sương
Bước qua biết mấy dặm đường phong BA

BỐN mùa nếm đủ trầm kha
Tháng NĂM hoa mộng giờ xa mất rồi
SÁU mươi năm… một cuộc đời
Ba chìm BẢY nổi, thế thời phù du

Mình qua mười TÁM mùa thu
Tình yêu đã CHÍN
tròn như mặt trời
Đôi tay MƯỜI ngón xinh ngời
Ấp ôm một khúc tình đời yêu thương.

Bài số 4

Chiều chiều bìm bịp kêu chiều.
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi!
Ban ngày làm việc tả tơi,
Ban đêm hầu vợ phận tôi đêm trường!
Nằm chung thì bảo…..chật giường,
Nằm riêng lại bảo…..tơ vương con nào!
Lãng mạn thì bảo…..tào lao,
Đứng đắn lại bảo…..người sao hững hờ!!!
Khù khờ thì bảo…..giai tơ,
Khôn lanh thì bảo…..hái mơ bao lần!!!!
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây!!!

Bài số 5

Làm sao kiếm được nhiều tiền ?
Làm sao kiếm được tên miền thật ngon ?
Làm sao giấc ngủ cho tròn ?
Làm sao khi chết vẫn còn lưu danh ?
Làm sao để tiền bóng banh ?
Làm sao để nó nhanh nhanh sinh lời ?
Làm sao sống giữa cuộc đời ?
Làm sao sống được chơi bời xa hoa ?
Làm sao cứ mãi trêu hoa ?
Làm sao biết được người ta yêu mình?
Làm sao biết cách tỏ tình ?
Làm sao biết được rằng mình đang yêu ?
Thích thì chiều …….anh liều….. em té

Bài số 6

Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà…

Bài số 7

Gà mà không gáy là con gà chiên.
Gà mà hay gáy là con gà điên.
Đi lang thang trong sân , bắt con gà , bỏ vô nồi.
Mua 2 lon Tiger , nhắm chân gà , nhắm chân gà.
Gà mà không gáy là con gà gay.
Gà mà không gáy là con gà toi.
Đi lang thang trong sân, bắt con gà, ướp tiêu hành,
Ăn xong lăn quay ra, chết tui rùi, cúm gia cầm.

Bài số 8

Anh yêu em không hề gian dối.
Tình yêu chúng mình vô đối phải không em.
Em yêu anh thì anh yêu trở lại.
Có bao giờ ăn lãi của nhau đâu.
Đầu gấu nào chả có lúc xuống giá.
Đại tá nào chả có lúc về hưu.
Nước xuôi dòng ngàn năm chảy mãi.
Cuộc đời này chỉ yêu mãi mình em

Bài số 9

Thi đua ta quyết thi đua
Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đầu rồi biết đi đâu?
Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi !

Tập thơ hay về cuộc đời bạc bẽo và tình người dối gian

Những bài thơ hay về cuộc đời bạc bẽo và tình người dối gian được tổng hợp ở dưới đây. Nếu bạn luẩn quẩn trong nỗi buồn, nỗi cô đơn, sự bế tắc trong cuộc sống tình yêu thì cùng đọc và tham khảo những vần thơ nhé. Chúng tôi tin chắc rằng bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn đấy nhé.

Số Phận

Tác giả: Sâm Nguyễn

số phận khéo đặt xếp
cho chúng mình quen nhau
số phận cũng cay nghiệt
khiến ta yêu chẳng lâu

đời đùa anh thế đó
mang tình yêu cho anh
rồi thoáng qua như gió
làm tim vỡ tan tành…

anh trách tình bạc bẽo
nhưng chẳng hận em đâu
anh hận đời xui khiến
bắt em bước qua cầu…

Yêu & Hận

Tác giả: Bạch Tiểu Phụng

YÊU nàng tự hỏi lẽ vì đâu?
YÊU mãi ngàn năm hoá bạc đầu
YÊU bởi từ thương ai giữ chặt
YÊU vì chữ nghĩa kẻ hằn sâu
YÊU nhiều cũng vậy xin đành thế
YÊU lắm mà thôi chớ luỵ sầu
YÊU đến hơi tàn tâm vướng hận
YÊU nàng tự hỏi lẽ vì đâu ?

HẬN lão cao xanh, tự hỏi lòng !
HẬN tình bạc nghĩa há chờ mong
HẬN khi bến đợi.. người chăng đến
HẬN lúc thuyền đưa.. nhỏ lấy chồng
HẬN kiếp phù du duyên chửa tận
HẬN đời lữ thứ ái hoài trông
HẬN ôi! mực thấm lem dòng lệ
HẬN lão cao xanh, tự hỏi lòng !

Đắng Cay !

Tác giả: Hồng Dương

Kiếp mù giăng con sóng vỗ đêm ngày
Dư vị ngọt có hay chăng được nếm
Đường khúc khủy bước chân trần thầm đếm
Buốt giá nào cứ nện xuống đời ta

Áo phong sương qua cửa ải tha ma
Thời tuổi trẻ bao la miền sông nước
Tim vỡ nát thịt da sâu trầy xước
Máu loang lồ những bước dấu chân đi

Hồn bơ vơ chiều lệ thấm bờ mi
Đôi chân mỏi còn gì đây người hỡi
Ngậm cay đắng âm thầm trong chờ đợi
Hận đời mình sầu xới nát dung nhan

Đời mong manh như ánh nắng chiều lan
Điều có thể vỡ tan thành không thể
Bởi cuộc sống trái ngang tràn nhân thế
Ngẫm ngùi buồn tóc để bạc trắng phêu…

Vị men nào ta nếm đã quá nhiều
Tình hay rượu mà điêu linh đến vậy
Nốc cạn chén lưu linh đời xô đẫy
Hắt vào hồn đầy rẫy nét tình đau

Vết thương này là hằn của nổi sầu
Kia nhát cắt sẫm màu dòng thế thái
Hồn giãy chết dưới trời sâu tê tái
Lòng ta đau ái ngại thế nhân ơi !…

Độc Tửu

Tác giả: Trần Phạm Minh Tuấn

Có những lúc ta buồn trong cuộc sống
Ta một mình lại đối ẩm cùng ta
Bao năm qua những tưởng đã hoá già
Không lo nghĩ, mưu toan hay suy tính

Có những lúc ta ngỡ như mình tỉnh
Nhưng ngờ đâu trong tỉnh lại là say
Say cuộc đời sao mau chóng đổi thay…
Cố tri hữu, năm xưa nay đâu hết?

Có những lúc cảm thấy đời mỏi mệt
Ta nhìn quanh sao chỉ thấy mình ta,
Có phải chăng nay ta đã quá già?
Không đủ sức xông pha như lúc trước…

Có những lúc ta hận đời bạc nhược
Ta tìm về với bạn tửu của ta
Mong quên người quên hết chuyện đã qua
Dzô đi tửu! Hôm nay, ta với mày uống!

Cũng Chỉ Là Phù Du

Tác giả: YÊU THOÁNG QUA

CUỘC sống mãi xoay vần chuyển hóa
ĐỜI phàm nhân kiếp đọa còn vương
CÓ chăng huyễn cảnh vô thường
ĐƯỢC rồi lại mất nào lường được đâu

BAO kẻ chỉ mưu cầu danh lợi
LÂU ngày đành chới với lầm than
MANG thân tạm bợ dương gian
CHI mà phải lụy khổ nàn ai ơi.

THÙ hận đến rã rời thân xác
HẬN đời mình phận bạc cô liêu
TÂM tư khắc khoải bao điều
SẦU vương đẫm lệ hồn xiêu nhạt nhòa.

CHẲNG biết được nồng hoa luyến ái
AN nhàn đâu mê mãi hoài đau
CUỘC ĐỜI CÓ ĐƯỢC BAO LÂU
MANG CHI THÙ HẬN TÂM SẦU CHẲNG
AN.

Lữ Khách Và Ái Tình

Gió mưa lạnh lẽo, đường bùn lầy
Thăm thẳm phương xa khách tới đây
Khách hãy vào chơi, kìa lửa ấm
Rượu nồng, khách hãy uống cho say

Tôi biết khách đi từ thị thành
Chán đời, khách kiếm bước phiêu linh
Đem ấn công hầu, gươm hào kiệt
Đổi làn nước biếc, áng mây xanh

Lặn suối trèo non khách trải qua
Biết bao nguy hiểm khách xông pha
Hùm thiêng voi dữ trong rừng rậm
Khách uống thê lương dội nắng mưa

Rồi khách đi qua chốn hoang vu
Ngàn năm không một dấu ai qua
Nhiều khi chán nản dừng chân lại
Mắt sáng thương tâm! giọt lệ mờ!

Khách tầng múa giáo chống lại phường
Sống nhờ mũi mác với thanh gươm
Anh hùng, khách đã tầng che chở
Những kẻ cô đơn gặp giữa đường

Khách đã tầng qua thành quách tàn
Lầu vàng điện ngọc của đế vương
Ngàn xưa để lại. Đêm đông lạnh
Gió thổi vì vèo, dế khóc sương

Khách đi… đi mãi…đến hôm nay
Mưa tuôn, gió táp, đường bùn lầy
Khách cố đi, sao còn được nữa?
Xin mời khách hãy tạm vào đây

Tôi, phận sinh ra gái má hồng
Hơn mười thu lẻ mơ màng trông
Khách ở phương trời không thấy đến
Ngày hạ đêm thu thổn thức lòng

Nhiều khi đứng ngắm ánh xuân qua
Rực rỡ hiên ngoài bóng cỏ hoa
Oanh yến dập dìu ong bướm lả
Lòng xuân với cảnh cũng say sưa

Đêm hè tiếng sáo lẳng lơ đưa
Những điệu ân tình ở phía xa
Bỗng thấy sóng lòng dào dạt động
Như ngoài biển thẳm nước mây đưa

Trăng thu vằng vặc gió thu êm
Biết ngỏ cùng ai những nỗi niềm
Thương nhớ hão huyền trong ảo mộng
Tơ lòng muốn gỡ lại càng thêm

Cho đến đêm nay gió lạnh lùng
Đốt lò sưởi ấm đứng mà trông
Khách ở phương xa chồn mỏi gối
Trên đường thế lộ, giữa đêm đông

Khách đến, đêm nay đuốc sáng loà
Lửa hồng ấm áp, khiến hai ta
Chốc sẽ cùng nhau kề gối phượng
Mặc ngoài gió táp với mưa sa

Bên tai, khách sẽ thuật tôi nghe
Những nỗi gian nguy, bước gớm ghê
Những lúc chồn chân lòng chán nản
Những khi lỡ bước dạ ê chề!

Nhưng khoan! khách hãy cứ ngồi chơi
Xin để cho tôi kẻ nét ngài
Chải tóc, tô son và điểm phấn
Muôn phần hoa diễm đượm màu tươi.

Top những bài thơ chán đời buồn nhức nhối

Cuộc đời  không như là mơ. Đôi lúc bạn thấy chán đời, chán nản với mọi thứ, muốn bỏ bê, buông xuôi tất cả. Những lúc như vậy, hãy chia sẻ chùm thơ chán đời hay sau đây, biết đâu đấy, khi chia sẻ bạn sẽ lấy lại được nghị lực sống của mình để cố gắng vươn lên.

Những Đêm Buồn Chán

Ðêm ở nơi này không muốn trôi
Thời gian ngưng lại ở đây rồi
Và đây có phải là đêm cuối
Cho cả muôn người hay chỉ tôi

Tôi sợ đêm dài bóng phủ vây
Bóng của cô đơn rớt thật đầy
Bóng của tôi và ai, ai nữa
Bóng của ai vừa ở cạnh đây?

Tôi sợ màn đêm gợn ý tà
Sợ trời trút ngược bãi tha ma
Sợ người khuất mặt tìm nơi náu
Sợ máu xương rơi rụng mái nhà

Phải là tiếng động của sương rơi?
Tiếng của hư vô gọi đất trời?
Hay là tiếng của cô hồn gọi?
Nơi này tôi chỉ một mình tôi?

Tôi muốn mặt trời dậy sớm hơn
Tôi sợ màn đêm phủ chập chờn
Tôi chờ tôi đợi tôi mong lắm
Tôi run chầm chập rét từng cơn

Có lẽ giờ đây đã không giờ
Ðồng hồ im lặng ngủ trong mơ
Còn tôi chưa ngủ hay đang ngủ
Trong cổ quan tài lạnh xác xơ?
(Ttbn)

Chán Nản

Khổ một kiếp đời người trôi nổi
Đã làm người trăm mối gian truân
Dương gian đau khổ bao lần
Sương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi

Đời tuyệt hảo ngồi xơi sung rụng
Nằm lơ mơ ngã bụng ngoài hiên
Vần thơ bay bổng trăm miền
Há mồm chờ rớt sung liền mấy khi.

Tiếng chim hót ríu ri ríu rít
Dẹp sách đèn mỏi tít mắt ta
Ngân nga ta hát vang nhà
Nhẹ nhàng như đã bay ngàn mây xanh

Cùng thề thốt long lanh gió hát
Bậc thánh hiền biếng nhác nhất đời
Can qua thế sự chơi vơi
Sống quanh bữa tiệc của đời nhân sinh

Thôi thôi vậy thất kinh chí hướng
Ta xin làm ngang bướng vô vi
Giã làm như khẻ vô tri
Quên đi thế sự còn gì đời nay…

Cùng kết bạn gió mây cây cỏ
Chán ghét và ruồng bỏ dương gian
Trò đời kịch diễn tràn lan
Long người điên đảo quên làn du sinh

Xin gửi gắm hữu tình tiên cảnh
Tặng đất trời những áng thơ say
Vĩ nhân láo lếu xưa nay
Ta đây đại lãn qua ngày ngoài hiên…
(Hồng Dương)

Chán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

Trên đây là những bài thơ hận đời hay nhất, nó được thể hiện theo một cách thức khác không giống với những vần thơ lâm li. Qua đó con người ta vẫn cảm thấy được sự buồn thương nhưng nó cũng không quá lâm ly hay đau đớn. Sẽ đặc biệt phù hợp hơn với những bạn nam – những người khó khăn hơn trong việc chuyển tải cảm xúc của mình.

Trả lời