Top những bài thơ lục bát về mùa thu bất hủ, hay nhất

Top những bài thơ lục bát về mùa thu bất hủ, hay nhất

Chọn lọc những bài thơ lục bát về mùa thu hay nhất, mang nhiều cảm xúc thú vị nhất. Chớm thu, vạn vật như khoác lên một chiếc áo mới, màu vàng đỏ của những tán cây, màu xanh của cốm, màu vàng của nắng trời… Một bức tranh tuyệt vời ấy đã được thể hiện trọn vẹn trong những bài thơ hay, lãng đãng, thi vị nhất. Mời các bạn cùng hòa quyện vào khung cảnh nên thơ qua những áng thi ca đặc sắc nhất dưới đây nhé.

Những bài thơ lục bát về mùa thu hay nhất

Mùa thu, mùa của yêu thương, mùa của những trái tim cô đơn khao khát một tình yêu lãng mạn nhất, ấm áp hơn trong tiết trời se lạnh. Những bài thơ lục bát về mùa thu hay nhất dưới đây sẽ bộc lộ được những cung bậc cảm xúc của bạn trong cuộc sống và tình yêu. Mời các bạn cùng đọc và cảm nhận nhé.

Chớm Thu

Tiết trời đang chớm vào thu
Sớm mai vãng chút sương mù lang thang
Rừng xanh lá điểm vạt vàng
Nắng rơi dìu dịu mỏng tang lạnh vờn

Mây dường như cũng cao hơn
Bồng bềnh tản mạn như hờn dỗi ai
Rong chơi gió đỏng đảnh hoài
Thả hương hoa sữa bờ vai em mình

Ánh ngà đêm rõ lung linh
Thoảng nghe khúc nhạc tơ tình dịu êm
Lòng ta phút chốc bỗng mềm
Tâm hồn trẻ lại được thêm mấy phần

Thu theo bóng ngọc về sân
Lộc vừng sắc đỏ tần ngần cười duyên
Ngập ngừng bến đã neo thuyền
Câu thề còn giữ y nguyên ban đầu.

Về Đây Em Nhé, Nàng Thu

Ta ngồi chọn ý tìm câu
Mượn vần thơ để bắc cầu tương tư
Gửi về em đấy, nàng Thu
Mà sao em mãi xa mù chân mây!?

Ở đâu em hãy về đây
Lửa hồng đã tắt trên cây phượng già
Ve sầu cũng chẳng hát ca
Chỉ còn lão Gió bê tha say hoài.

Hôm rồi lão giận hờn ai
Mà gọi bè bạn từ ngoài biển Đông
Kéo về bão tố, cuồng phong
Khiến cho nhà cửa, ruộng đồng tan hoang.

Nắng thì gay gắt chói chang
Cuối mùa, mà nắng vẫn đang hoành hành
Cây non héo cả mầm xanh
Ở đâu em hãy nhanh nhanh trở về!?

Tháng Tám âm đã cận kề
Mà em còn mãi mải mê chốn nào
Nhớ em tôi nhớ biết bao
Hãy về đây nhé đi nào, Thu ơi!

Vần thơ theo cánh chim trời
Gửi về em tấm lòng tôi chân thành
Về đây dệt ước mơ xanh
Cho bao khát vọng kết thành mùa vui!

Khúc Giao Mùa

Thu về gõ cửa tim yêu.
Giọt mưa đánh thức sớm chiều bóng mây.
Lá vàng rớt xuống đong đầy.
Không còn tia nắng xum vầy quanh ta.

Yêu thương giờ đã nhạt nhòa.
Giao mùa vội vã hạ qua thu về.
Dạ buồn cảm giác tái tê.
Nỗi sầu tỉnh thức não nề ruột gan.

Còn đâu phượng vĩ ngập tràn.
Bằng lăng hoa tím chứa chan lệ tình.
Bóng mây vờn cõi điêu linh.
Cơn mưa xé nát lòng mình xuyến xao.

Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào.
Chìm trong giấc mộng cuộn vào giọt mưa.
Tiếng lòng khúc dạ tiễn đưa.
Hè qua thu đến sao vừa nồng ân.

Ngày ngày sống cảnh phong trần.
Tháng năm hiu quạnh bần thần dở dang.
Mỗi lần hạ lại sang trang.
Nắng hồng dĩ vãng muộn màng phai đi.

Để thu câm lặng thầm thì.
Nghe mưa chảy suối rầm rì bên tai.
Tâm hồn sầu vắng mệt nhoài.
Bước chân lạc lõng lòng hoài nhớ mong.

Nỗi Buồn Mùa Thu

Thu ơi sao cứ bâng khuâng
Bầu trời tím ngắt, mặt trăng thì buồn
Mưa đêm như lệ ai tuôn
Gửi mưa nỗi nhớ ta buồn mưa ơi .

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Thì thầm nức nở cuộc đời nàng ngâu
Mong chờ ô thước bắc cầu
Hai đầu nỗi nhớ âu sầu đợi nhau .

Thu về để trái tim đau
Tình xa có lẽ nhạt mầu phải không?
Người có nhớ tới phố đông
Ta cùng ngồi ngắm bóng hồng lướt qua.

Tình yêu như thế mới là
Nhìn nhau chan chứa, thế mà phải xa
Giờ ta chỉ với mình ta
Nghe mùa thu đến người xa ta rồi.

Xin thời gian sẽ dần trôi
Để ngày gặp gỡ mỉm cười vui tươi
Bên nhau ta lại mỉm cười
Yêu nhiều nhớ lắm người ơi ta chờ.

Mùa Thu Cũ

Cuộn tròn lá ủ chiều khi
Thu về bên ấy đợi chi nắng vàng
Gió lùa trải bước mênh mang
Dòng sông lờ lững thông hàng đứng soi

Tâm tư trỗi phút mặn mòi
Ở nơi hoang vắng lẻ loi bóng kiều
Ngõ hồn gọi giấc mộng phiêu
Thu tàn năm cũ gửi điều nhớ nhung.

Mùa Thu Năm Ấy

Thu xưa mình nói tiếng yêu,
Trao nhau thương nhớ, những chiều đợi trông.
Hứa là ..dù cách mấy sông,
Năm non, bảy núi… lòng không đổi dời…

Nhưng vì hoàn cảnh người ơi,
Gượng sầu lấp thảm xa rời cố hương.
Nén lòng giả biệt người thương,
Nên thu vàng úa, ngập đường lá rơi…

Chia tay trong dạ rối bời,
Tạ từ mà nước mắt rơi nhạt nhòa.
Hôm nào tươi thắm như hoa,
Hôm nay từ biệt, cách xa nhau rồi !

Mộng vàng đành khép lại thôi,
Chờ ngày tương ngộ để rồi được vui.
Chân đi, mà dạ muốn lui,
Chòm mây viễn xứ bùi ngùi tiễn đưa…

Phương trời xứ lạ xa đưa,
Lòng đầy thương nhớ, vẫn chưa nguôi sầu.
Nhớ người yêu buổi ban đầu,
Cùng tôi kết tóc, nói câu hẹn thề…!

Dù cho cách mấy sơn khê,
Lòng này vẫn nhớ hiền thê đợi chờ.
Thu qua, tan hết sương mờ,
Trăng thề tỏa sáng, mộng mơ ngọt ngào..!

Là ngày hạnh phúc dâng trào,
Người ngoài vạn lý hôm nào biệt ly…
Sẽ về nối mộng xuân thì,
Mà mình dang dở từ khi thu về!

Thu Nhớ

Lá vàng rơi rụng khắp sân
Thu về gõ cửa tần ngần đợi ai
Bóng thu sắc ánh trang đài
Lá vàng rơi rụng nhớ hoài năm xưa

Nhớ ngày xưa buổi tiễn đưa
Rượu hồng pháo nổ người xưa lấy chồng
Bây giờ em bước sang sông
Để cho con sáo sổ lồng bay đi

Bay đi sao chẳng nói gì
Mùa thu năm ấy còn ghi nặng lòng
Để cho hết đợi lại mong
Để cho duyên phận long đong bẽ bàng

Hôm nay thu lại bước sang
Vương trên khung c
ửa nhà nàng tiếng thơ
Ngỡ ngàng ôm trọn giấc mơ
Người đi nay chẳng bao giờ về đâu.

Thu Đi

Thu đi để lại lá vàng
Mùa đông lại đến, ngỡ ngàng lạnh căm
Chờ xuân, sao quá xa xăm
Chồi non lộc biếc… đầu năm mới về !

Giao mùa gió lộng bốn bề
Hơi lạnh buốt giá, hai lề vành tai
Hoài mong giọt nắng ban mai
Sưởi cho ấm lại, hình hài sầu đông.

Tiễn thu, chờ những nụ hồng
Đón đông ôm ấp, tình nồng mộng mơ
Thu tàn tình cũng xác xơ
Mây trôi từng đám, bơ vơ giữa trời.

Chợt lòng nghĩ tới chuyện đời
Bốn mùa mưa nắng, có rời được đâu
Dòng đời một chuổi bể dâu
Buồn- Vui- Sướng- Khổ… đau sầu trần ai !

Chiều Thu

Chiều về trời chợt âm u
Một vùng dày đặc, mây mù giăng ngang
Xa xa mấy sợi nắng vàng
Vương vấn sót lại, một hàng tím xanh !

Hoàng hôn buông xuống yên lành
Trời thu se lạnh, như dành tiết đông
Chân trời mây ửng màu hồng
Trôi trôi lặng lẽ, bềnh bồng về đây.

Từng đàn chim nhỏ gọi bầy
Cuối ngày về tổ, sum vầy cùng nhau
Con bay trước, con theo sau
Nối thành một dãy, bay mau về nhà.

Ôi sao ! thân thiết đậm đà
Tình đời có được, như là chim không ?
Chợt lòng, lạnh buốt như đông
Trần gian muôn vẻ… ngóng trông mỏi mòn !

Mưa Giông

Chợt trời đổ cơn mưa giông
Lữ khách ướt đẫm, mà không trú nhờ
Một mình rảo bước thẩn thờ
Ngóng trông đâu đó… một bờ vai ai !

Dòng nước bên đường chẻ hai
Bởi xe tấp nập… chạy dài nước bung
Đôi vai nhỏ, chợt rung rung
Dường như mong muốn, một khung trời vàng.

Mưa thu chấm dứt vội vàng
Để lại nước đọng, trên hàng cây xanh
Đung đưa dưới nắng long lanh
Muôn màu muôn vẻ, tạo thành sắc thu.

Mưa Tháng Bảy

Thu về thấy hồn bâng khuâng
Nỗi niềm tâm sự, trào dâng trong lòng
Ngoài hiên mưa rớt từng dòng
Đẩy xua bong bóng, phập phồng lặng trôi.

Nhìn mưa nhớ thủa xa xôi
Mùa thu năm ấy, lứa đôi chia lìa
Ngâu rơi ướt sũng đầm đìa
Bao mùa lá rụng… tình kia chưa tàn.

Mưa giông rải khắp thế gian
Vẫn không trôi hết… gian nan khổ sầu.
Nắng mưa mưa nắng giãi dầu
Mưa ngâu vẫn rớt… buồn rầu vẫn đây !

Vu Lan

Mỗi năm đến mùa Vu Lan
Lên Chùa lễ Phật… xua tan ưu phiền … !

Cầu trời khấn Phật ngự tiền
Độ trì Cha Mẹ, ở miền tây phương
Bên nhau nối tiếp yêu thương
Muôn đời muôn kiếp, vấn vương vui đùa.

Con cháu thành tâm lễ Chùa
Gieo bòn phước đức, đuổi lùa Sân – Si
Tham- Hận, chẳng lợi lộc gì
Tu tâm dưỡng tánh, vậy thì an nhiên.

Cầu mong trên chốn thần Tiên
Phật độ Cha Mẹ, bách niên mặn nồng
An vui giữa chốn thiên bồng
Ngàn thu gắn kết, vợ chồng như xưa.

Trần gian dẫu nắng hay mưa
Con cháu ngoan giỏi, kính thưa vâng lời
Gắng công xây đắp cuộc đời
Thoả như ý nguyện, sinh thời Mẹ mong !

Thơ về mùa thu giàu cảm xúc nhất

Bạn đang tìm kiếm những bài thơ về mùa thu hay nhất để chia sẻ tâm trạng của mình? Dưới đây là những vần thơ độc đáo, mang màu sắc mới lạ, hấp dẫn bạn đọc. Với những bài thơ ấn tượng này, bạn sẽ tăng được lượng tương tác trên mạng xã hội đấy nhé. Cùng thử và cảm nhận điều bất ngờ nhé.

Mưa Ngâu

Tháng bảy nhìn hạt mưa ngâu
Mưa rơi tý tách, nỗi sầu mênh mang
Tủi cho duyên phận bẽ bàng
Để cho tháng bảy, ngỡ ngàng gió mây !

Mưa rơi giá buốt thân gầy
Cõi lòng tê tái, chất đầy nỗi đau
Đêm về chăn ướt gối nhàu
Bởi vì tháng bảy… mất nhau trọn đời.

Trách ai ? Duyên phận do trời
Buồn thân tủi phận… buông lời thở than !

Lá Vàng Rơi

Mây trôi theo gió nhẹ nhàng
Heo may lay động, lá vàng rụng rơi
Lá như lạc lõng chơi vơi
Cuốn theo chiều gió, tả tơi xạt xào.

Đời lá tựa giấc chiêm bao
Tĩnh giấc luyến tiếc, mong vào giấc mơ
Lá buồn, dệt mộng thành thơ
Để lòng nhung nhớ, mong chờ vấn vương.

Lá ơi ! sao nỡ đoạn trường
Bỏ cành trơ trọi, môi hường nhạt phai
Lệ buồn vương mí mắt ai
Chiều thu thơ thẩn… thở dài chán chê .

Trung Thu

Đêm thu dưới ánh trăng vàng
Đèn lồng sáng rực, trong làng ngoài thôn
Trời vừa chập choạng hoàng hôn
Trẻ thơ vui tết, bồn chồn đợi mong .

Trời thu xanh mát sáng trong
Ánh trăng vằng vặc, đưa đong giữa trời
Mây trôi từng đám rã rời
Gió xua lướt nhẹ, cao vời không trung.

Chợt lòng suy nghĩ mông lung
Nhớ thời thơ ấu, sống chung gia đình
Mẹ Cha luôn thương yêu mình
Trung thu bánh kẹo, linh đình bên nhau.

Thế rồi thời gian qua mau
Anh em khôn lớn, trước sau lên đường
Cuộc sống bôn ba tha hương
Huynh đệ xa cách, vấn vương quê nhà.

Mẹ Cha ngày một yếu già
Mỗi khi lễ tết, rất là nhớ con
Thân già trông đợi mỏi mòn
Mong con thành đạt, để còn về thăm.

Nhưng rồi chẳng được bao năm
Cha đi về cõi, xa xăm vĩnh hằng
Một mình Mẹ khóc dưới trăng
Cầu mong con cái, siêng năng thành tài.

Mười sáu năm, Mẹ miệt mài
Nuôi đàn con nhỏ, lệ dài hằng đêm
Niềm vui chưa được tăng thêm
Trời đã gọi Mẹ, giữa đêm tháng mười.

Chúng con tắt lịm nụ cười
Vô cùng đau xót, tiển Người ra đi
Trong lòng mang nặng sầu bi
Ba năm rồi vẫn, ướt mi lệ trào !

Thu Sang

Chiều nghe tiếng gió vi vu
Biết rằng gió đã, mang thu trở về
Mưa ngâu từng đợt lê thê
Lất phất trong gió, mãi mê sáng chiều.

Thu sang lòng nhớ bao điều
Lá xanh lá đổ, với nhiêu ước mơ
Tình thu lắm đỗi mong chờ
Gió thu thì lại, hững hờ cuốn trôi.

Nhớ về cái thủa xa xôi
Tuổi mơ mộng đẹp, lứa đôi hẹn hò
Trăng lên thì thầ
m nhỏ to
Bẻ cành nhặt lá, âu lo phập phồng.

Lớn lên lấy vợ gã chồng
Một người một nẻo, bế bồng con thơ
Lòng còn luyến tiếc ngẩn ngơ
Kỷ niệm thơ ấu, mộng mơ ngàn điều !

Thu Về Bên Em

Tiếng thu trong gió xôn xao
Để anh lạc lối bước vào hồn em
Lá thu xào xạc bên thềm
Dáng em tha thướt tóc mềm xoã vai.

Sắc thu trong đáy mắt ai
Hàng mi chớp chớp mắt Nai mơ màng
Chiều thu ngập lối lá vàng
Em vui dạo bước dịu dàng bên anh.

Lắng nghe chim hót trên cành
Nhìn anh say đắm long lanh mắt cườm.
Thu về khoác áo vàng ươm
Hoàng lan nở rộ trong vườn đón thu…!

Vẳng nghe một khúc hát ru
Trong làn sương khói chiều thu đượm buồn
Chân trời đã tím hoàng hôn
Bên nhau tha thiết…thả hồn trong thu !

Thu Sầu

Dù cho ngang trái giăng đầy
Trăm năm bia miệng còn đây lời nguyền
Má hồng phận bạc vô duyên
Mười hai bến nước mà thuyền không neo.

Trời sinh em kiếp bọt bèo
Gió đưa cuốn đẩy trôi theo sóng chiều
Đường đời còn lại bao nhiêu
Mà sao oan trái lắm điều thương tâm.

Đành thôi lặng lẽ âm thầm
Hành trang gói trọn…dư âm một thời
Bước từng bước giữa chơi vơi
Ôm theo đau đớn một đời không nhau.

Hè sang phượng đã phai màu
Thu buồn đến vội gieo đau thương sầu
Mai này biết phải về đâu?
Còn thương hãy đến giang đầu tìm nhau.

Thu Nhớ

Thu về gửi gió heo may
Lá khô rơi rụng lòng này xót xa
Nhìn anh ở đó quê nhà
Lặng nghe thấy nhớ người ta thật rồi

Bây giờ còn nữa hay thôi
Mà sao tim bảo rung hồi nhủ thương
Đêm khuya lạnh hết canh trường
Thoảng như đâu đó mùi hương đóa nhài

Mây bồng cứ tưởng hình ai
Một mình đơn chiếc miệt mài ngắm trăng
Nằm mơ tới được cung hằng
Rồi xem sương phủ kéo giăng khắp trời.

Thu Vàng

Mùa thu nay đã về rồi
Thu ơi xao xuyến bồi hồi trong ta
Thu về đến với mọi nhà
Nắng thu mang đến sắc hoa thơm nồng

Trời thu dịu mát mênh mông
Trăng thu soi bóng trên sông mơ màng
Mùa thu đến thật nhẹ nhàng
Yêu mùa thu bởi thu vàng nên thơ.

Thu Nhớ Gì Không

Thu sang chiếc lá lìa cành
Khói sương nhòa nhạt mong manh tơ trời
Hắt hiu từng hạt mưa rơi
Lạnh len góc khuất rã rời niềm đau.

Vườn yêu giờ đã phai màu
Rêu phong lối cỏ hanh hao ngõ hồn
Người đi mộng cũng vùi chôn
Tim thôi thắp lửa não nùng tàn canh.

Gió thu than khóc bên mành
Lời thương tiếng nhớ đã thành mênh mông
Hỏi rằng thu nhớ gì không ?
Hay thuyền yêu đã lạc dòng tương tư…

Ngẫm Thu

Đường quê bóng nắng chiều xiên….
Rặng dừa xanh rợp che nghiêng mái đầu
Ngắm nhìn vạt nắng trên cao
Thoảng nghe hương mới ngọt ngào nhẹ bay

Thênh thang lối mộng nơi này
Em mơ một giấc nồng say bên đời
Hình như thu đã về rồi?
Nên thêu dệt sắc màu trời vàng hanh

Nắng khô lá úa rụng cành
Cho mùa sang đến tiễn chân hạ buồn
Em gom nhặt những yêu thương
Đan tay kết mảnh vô thường mà vui

Cho môi luôn nở nụ cười
Cho đời bình dị thả trôi ưu phiền
Đường quê bóng nắng chiều xiên….
Ôm thời hoa mộng cõi riêng ngẫm mình

Trần gian đâu chốn vô minh?
An nhiên – tự tại- yên bình bao lâu?
Thu vàng vương mắt em sầu
Dòng đời phai nhạt theo màu thời gian.

Hy vọng với những vần thơ lục bát về mùa thu trên đây sẽ mang lại cho bạn nhiều niềm vui, nhiều cung bậc cảm xúc thú vị nhất. Đến với Pud.edu.vn, quý độc giả sẽ có những trải nghiệm thú vị về cuộc sống, tình yêu nhé. Chúc các bạn luôn vui vẻ, thành công. Thân ái!

Trả lời