Tuyển tập những bài thơ về ông bà ngoại hay nhất bạn đọc yêu thích

Tuyển tập những bài thơ về ông bà ngoại hay nhất bạn đọc yêu thích

Thơ về ông bà ngoại hay nhất, những bài thơ lãng đọng, dâng trào xúc cảm. Trong kho tàng văn học Việt Nam có vô vàn những bài văn, bài thơ chọn cho mình một đề tài “dựa”vào. Và thi ca cũng thật khéo léo khi nép mình vào hình ảnh ông bà để cho ra những nỗi lòng da diết, nhớ nhung cũng như tình yêu thương đối với ông bà của mình. Bài viết sau đây PUD sẽ giới thiệu cùng quý độc giả những bài thơ về ông bà ngoại hay nhất.

Những bài thơ về ông bà ngoại hay nhất

Cùng với ông bà nội, ông bà ngoại cũng là những người dành trọn tình yêu thương cho những người cháu. Có những người cháu, tuổi thơ là những tháng ngày sống cùng ông bà ngoại, được ông bà chăm sóc, nuôi dưỡng. Và những bài thơ về ông bà ngoại hay nhất là nguồn cảm xúc, lòng biết ơn chân thành của những người cháu ngoan.

Ngoại ơi!

(Phi Nga)

Cháu yêu Bà lắm Ngoại ơi !
Cháu mong Bà khoẻ, yêu đời tươi vui.
Ngoại như tia nắng mặt trời
Sẽ chia ánh sáng, rạng ngời Cháu Con.
Đời Ngoại như dốc núi non,
Để cho Con Cháu, lon ton học cùng.
Ngoại là đồi núi ngàn trùng,
Thân cây cổ thụ, ôm cùng Cháu Con.
Ngoại như Biển cả mênh mông,
Tắm mát tất cả, tấm lòng Cháu Con.
Hòn đá nước chảy sẽ mòn,
Tình thương Ngoại tặng, Cháu Con mãi còn.
Trăm năm tuổi Ngoại đã tròn,
Con Ngoại cả tá, nếp lòn cân nhau.
Cháu, chắt, chút, chít cả đoàn,
Buồn, vui quy tụ tập đoàn tươi vui.
Cảm ơn có Ngoại trên đời,
Đã sinh được Mẹ, sinh thời Cháu, Con.
Thương Ngoại nhiều tuổi héo mòn,
Cầu Trời Ngoại khoẻ, Cháu Con vui mừng.

Nhớ ngoại

Con tìm Ngoại khắp chân trời
Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu
Ầu ơ câu hát ví dầu
Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về?

Quê ngoại

Quê ngoại có bà ngoại tôi
làng nằm bên bờ sông cổ
con sông cũng lắm ưu phiền
ba năm ba lần đê vỡ

Quê ngoại có nghề nấu kẹo
kẹo mầm thơm suốt mùa đông
bà tôi đã từng gồng gánh
kẹo quê đi bán trăm miền

Bà ơi, áo nâu sờn bạc
bà ơi, cái nón gãy vành…
bên sông mẹ con đứng ngóng
đò nan sóng vỗ đăm đăm…

Thôi đã khuất rồi, quê ngoại
bà tôi một nắm mộ gầy
quê ngoại thêm xa từ đấy
mẹ tôi nước mắt vào trong

Lạy trời, đường đất đừng trơn
lạy trời, nắng thôi trút lửa
cho mẹ về ngóng bên sông
cho con bớt buồn quê ngoại.

Ngoại yêu

(Hương Hà)

Đời ngoại năm nắng mười mưa
Công ơn của ngoại con chưa đáp đền
Tình yêu thương ngoại vững bền
Cho con ký ức xây nền tương lai.

Bà ngoại

Tiếng kèn đưa tiễn não nề
Dòng người nước mắt tái tê trong lòng.
Một đời bà ngoại long đong
Trở về với đất chưa xong nỗi nhà.

Nhớ những năm ấy đường xa
Đồi rừng heo hút mình bà lo toan
Chờ chồng lòng dạ héo hon
Nuôi con gồng gánh đến mòn hai vai.

Những ngày kháng chiến, chạy Tây
Xóm làng giặc đốt, nhà đầy tro than.
Dựng lều tạm, giặc lại càn
Nếp tranh mái cọ tan hoang mấy lần.

Khó khăn bà chẳng ngại ngần
Những đêm hỏa tuyến mong gần chồng xa.
Hòa bình trở lại quê nhà
Bà quen với việc nông gia thường ngày.

Để chồng có chút rảnh tay
Lo việc tập thể, bà gầy đêm trăng
Những ngày gió rét căm căm
Ruộng xanh mạ mới dây giăng thẳng hàng.

Bà sống hòa thuận xóm làng
Nghĩa tình sau trước, mùa màng đổi công.
Đời bà như một dòng sông
Qua ghềnh thác núi về đồng bằng xanh.

Ông bà ngoại

(Donna Mai Hồng Thu)

Thôi thế từ đây đã mất rồi
Ông Bà yêu kính của lòng tôi
Từ đây tất cả là dĩ vãng
Số kiếp lạc loài tôi vẫn mang

Thôi nhé từ đây còn đâu nữa
Tình thân mái ấm thủa còn thơ
Đời trôi sao nỡ mang đi mất
Tình thân quý nhất của đời tôi

Thôi nhé từ đây hết dịp mong
Về thăm cùng ngoại hóng Xuân sau
Lòng tôi như nghẹn bao buồn tủi
Ngoại ở suối vàng ngoại có vui?

Thôi thế từ đây đã chôn vùi
Hình hài yêu dấu ngoại của tôi
Tình thân như đã vào cát bụi
Chẳng khóc mà sao vẫn ngậm ngùi

Tôi muốn gào to, khóc thật to
Mong sao Chúa thấu nỗi lòng lo
Mong sao ngoại được yên giấc ngủ
Quên cõi trần ai rũ bụi trần.

Ngày tháng năm: xưa xưa lắm.

Ngày giỗ ông con không về

Nay ngày giỗ… con không về bên nội
Thắp tuần nhang tim bổi hổi nhớ người
Nhớ nhăn nheo đôi mắt mỗi khi cười
Truyền dạy con điều tốt tươi cuộc sống

Nay ngày giỗ… chợt nghe hồn trải trống
Mấy chục năm giữ hình bóng trong tim
Bao vất vả khuôn mặt hằn chân chim
Lòng bao dung trong ánh nhìn nhân hậu

Nay ngày giỗ… nhắc ân tình neo đậu
Con không về nơi yêu dấu làng quê
Để lại được dạo bước trên triền đê
Ngát hương lúa mỗi trưa hè tháng sáu

Chốn xa xôi nghe nỗi niềm con cháu
Muốn tìm về nương náu đậm yêu thương
Cả cuộc đời người như một tấm gương
Rọi ánh sáng mỗi nẻo đường con bước

Tháng sáu về con lại thầm ao ước
Quay tuổi thơ để được nội vuốt ve
Những câu chuyện người kể cho con nghe
Ấm chân tình chốn quê nhà nơi đó

Nay ngày giỗ con xin nhờ cơn gió
Gửi tới người kính trọng tỏ trong tâm
Con không về nơi ấy để tri ân
Ghi khắc mãi âm thầm lòng tưởng nhớ!

Ngoại tôi

Ngoại tôi tóc bạc lưng còng
Đêm ngồi tựa cửa chờ mong con về
Đường dài vạn dặm sơn khê
Nghe mưa hiu hắt não nề tâm can

Chiều nay tin tức lũ tràn< br> Cuốn đi nhà cửa nát tan hết rồi
Lòng buồn thương ngoại cút côi
Nhà tranh vách lá ngoại ngồi nhìn mưa

Bước chân về mái nhà xưa
Tôi về thăm ngoại đong đưa võng dù
Ấm lòng nghe lại tiếng ru
Ngoài vườn vọng tiếng chim cu gọi bầy

Bưởi, chanh, xoài, mít còn đây
Bao nhiêu kỷ niệm những ngày còn thơ
Mấy mùa hoa mận, hoa mơ
Bạn bè thuở nhỏ bây giờ nơi đâu?

Bờ ao giàn bí, giàn bầu
Hàng dừa nghiêng bóng bên cầu nhà tôi
Pha sương tóc bạc… da mồi
Lưng còng dáng ngoại… trong tôi… nhớ hoài…

Bà ngoại tôi

Tôi nhớ mãi : Bóng hình của Ngoại !
Người dưỡng nuôi, khuyên dạy đời tôi
Tôi là đứa trẻ mồ côi
Mẹ tôi “vắng số”, khi tôi chào đời

Cha buồn quá! Xa rời thôn xóm !
Để lại tôi, hôm sớm bên Bà
Đời tôi mất mẹ, lìa cha
Chỉ còn Bà Ngoại, mặn mà thương yêu

Dù cuộc sống, hẩm hiu gian khổ
Ngoại vẫn luôn, dạy dỗ đủ điều
Lòng tôi không thấy quạnh hiu
Nhờ vòng tay ấm, nâng niu của Bà

Tôi khôn lớn, Ngoại già đã “mất”
Khiến lòng tôi, se thắt quặn đau
Dây trầu cùng với hàng cau
Gục đầu đưa tiễn, vẫy chào Ngoại “đi”

Tôi luôn nhớ ! Khắc ghi lời Ngoại !
Sống làm sao, khỏi phải thẹn lòng
“Cái vòng danh lợi cong cong,
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào.”

Ngày thành đạt ! Tôi mau trở lại !
Viếng Ngoại tôi, cùng mái nhà tranh
Ngồi bên nấm mộ cỏ xanh
Lòng luôn hồi tưởng, lẫn quanh đời mình

Ngoại có biết ! Ân tình của Ngoại !
Suốt đời con, mãi mãi không quên
Nguyện cầu khấn vái ơn trên
Đưa hồn của Ngoại, được lên Thiên Đàng.

Những bài thơ về ông bà ngoại ha nhất sâu lắng, nhiều xúc cảm, những dòng tâm tư yêu mến được gửi gắm vào con chữ như phút trải lòng cho những ai còn hoặc không còn ông bà. Hy vọng những bài thơ về ông bà hay, ý nghĩa nhất sẽ làm cho các bạn trân quý những người lớn tuổi, đặc biệt là ông bà trong gia đình. Chúc ông bà sức khỏe dồi dào, sống mãi cùng cháu con !

  • Xem thêm: Những bài thơ về ông bà hay, ý nghĩa nhất cuối đời còn lại

Trả lời

error: Content is protected !!